Chương 566

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 566

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Riêng Tư Của Em Thì Sao
Bùi Phong Lộng nâng hai má của cô lên, ánh mắt đầy xót xa nhìn cô: “Chỉ cần cuối cùng em có thể tha thứ cho anh, anh có thể làm bất cứ chuyện gì, giờ em trách anh cũng được, anh sẽ cho em biết anh thật lòng.”
Hô hấp của cô bị nghẹn lại, cảm giác sắp điên rồi.
[Bọn họ thế mà lại nhốt mình, còn không cảm thấy đó là sai!]
Cô nuốt sự bất lực xuống, không quay đầu không nhìn anh ấy: “Anh đi ra ngoài đi.”
Bùi Phong Lộng há miệng thở dốc: “Sở Sở…”
Cô quát khẽ: “Đi ra ngoài!!”
Giọng của Bùi Triệt chợt vang lên: “Đi ra ngoài đi Bùi Phong Lộng, anh có lời muốn nói với em ấy.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn về phía giọng nói phát ra.
Bùi Triệt đứng ở cửa, một tay đút trong túi, tay kia còn mang theo một chuỗi chìa khóa.
Hình như là chìa khóa phòng cô.
Kiều Sở Sở: “…?”
[Mỗi người đều có chìa khóa phòng mình sao?! Phòng mình khóa trái vô ích sao?]
Bùi Triệt cất chìa khóa lại vào trong túi: “Khóa phòng của em đã được bọn anh đặc biệt thiết kế, cho dù là em khóa rồi, bọn anh cũng có thể mở ra, tránh trường hợp bọn anh không có cách đi vào.”
Cô chấn động nhếch nửa khóe miệng: “Riêng tư của em thì sao?”
“Sẽ có.” Bùi Triệt nói: “Sau khi em tha thứ cho bọn anh.”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Phong Lộng lưu luyến liếc nhìn cô một cái, lách sát qua người cô, đi ra ngoài cửa.
Ngoài cửa bóng người lô nhô, dường như còn rất nhiều người đứng.
Bùi Phong Lộng đóng cửa lại, cũng chặn ồn ào lại ngoài cửa.
Cô không biết nên nói cái gì, ngơ ngác nhìn về phía Bùi Triệt: “Anh hai.”
“Đừng gọi anh là anh.” Bùi Triệt nhìn chằm chằm vào hai mắt của cô: “Anh không xứng làm anh của em.”
Kiều Sở Sở nghe vậy cười lạnh một tiếng, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: “Vậy rốt cuộc các người muốn thế nào mới có thể buông tha tôi?”
Bùi Triệt không trả lời, đi đến trước mặt cô: “Thân thể em không tốt, trở về nằm đi, bàn tay bị thương, anh bôi thuốc cho em.”
Cô đẩy anh ấy ra: “Cách xa tôi ra một chút!”
Ánh mắt Bùi Triệt tối đi, đột nhiên xông đến đẩy cô lên trên tường!
Hai cổ tay của cô bị anh ấy dùng một tay khóa lại trên đỉnh đầu!
Bùi Triệt thành thạo xé mở vỏ miếng bông vô trùng, một tay nắm cổ tay cô, tay kia thì dùng nhíp gắp bông tẩm cồn i-ốt nhẹ nhàng chà lau miệng vết thương của cô.
“Đau không?”
Anh ấy vừa lau, vừa cụp mắt nhìn cô: “Đau thì nói.”
Kiều Sở Sở nhục nhã vì bị anh ấy khóa tay, có ý định dùng chân đá vào chỗ hiểm của anh ấy!
Bùi Triệt lại giành trước một bước, dùng chân ngăn chặn cô, thuận thế lại dùng đầu gối chống mở hai chân của cô!
Sắc mặt Kiều Sở Sở thay đổi: “Làm gì vậy?!”
[Mình không bị lộ tiếng lòng đấy chứ! Vừa rồi mình thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ!]
Bùi Triệt không để ý đến, cả thân mình đều đè lên thoa thuốc cho cô, thừa dịp khoảng cách tầm mắt gần lại, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn giấu ý cười: “Kiều Sở Sở, em là do anh nuôi lớn, cho dù là không có tiếng lòng, em muốn làm chuyện xấu, anh liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra.”
Anh ấy nói xong, bỏ miếng bông xuống: “Được rồi, anh yên tâm rồi.”
Bùi Triệt xoay ngang ôm lấy cô: “Đến lượt anh xin lỗi em.”
Kiều Sở Sở được Bùi Triệt dịu dàng đặt ở trên giường.
Bùi Triệt ngồi ở bên giường, bình tĩnh nhìn cô.
Cô ghét bỏ nhích về phía bên cạnh.
Tầm mắt anh ấy không nhanh không chậm đuổi theo, dừng trên mặt cô.
Khác với kiểu xin lỗi chân tay luống cuống của Lâm Thanh và Bùi Phong Lộng, Bùi Triệt bình tĩnh đến mức khiến cho cô không biết phải làm sao.
Bên trong coi ngươi sâu thẳm của anh ấy không có cảm xúc gì: “Lúc này chắc là em rất ghét anh.”
Sự chống cự của Kiều Sở Sở có thể nhìn thấy bằng mắt thường: “Anh nói đi?”
“Nhưng mà anh không thể không gặp em.” Bùi Triệt nhìn thẳng cô: “Anh tình nguyện để em chán ghét anh, nhưng không chịu được em trốn tránh anh, không gặp anh, hận anh.”
Cô cười lạnh: “Anh để ý tôi như vậy, tại sao không thấy anh nói với tôi ngay từ đầu?”
Bùi Triệt: “Bởi vì anh không muốn nói.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Triệt dựa vào gần cô thêm một chút: “Mỗi một lần nghe thấy tiếng lòng của em, anh đều cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta lúc đó rất gần, anh nghiện rồi, cho nên anh không muốn nói với em, bởi vì anh cảm thấy sau khi nói, sẽ phá hỏng mối quan hệ giữa chúng ta.”
Kiều Sở Sở nghe không hiểu nhưng vẫn rất chấn động: “Anh thực sự không xem chính mình là người bình thường, anh còn có thể nói ra những lời đó với tôi.”
Bùi Triệt thẳng thắn: “Anh có thể nghe thấy tiếng lòng của em, vậy không công bằng, cho nên anh cũng muốn nói ra hết trong lòng, anh cảm thấy giữa chúng ta như vậy mới tính là công bằng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận