Chương 567

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 567

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Còn Có Bí Mật, Nhưng Chỉ Có Một
Cô không thể tưởng tượng tiến đến trước mặt anh ấy: “Vậy nói hết chưa? Bây giờ anh không có bí mật gì giấu tôi sao?”
Bùi Triệt ngẩn ra, nhìn khuôn mặt cô đang tới gần.
Tầm mắt anh ấy hạ xuống, ý vị sâu xa dừng lại trên môi cô.
“Anh còn có bí mật, nhưng chỉ có một.”
Hầu kết của Bùi Triệt trượt lên xuống, giọng nói dần trở nên khàn khàn: “Bí mật này sẽ không xúc phạm tới em, em có thể yên tâm.”
Kiều Sở Sở không nói gì: “…Tôi không có hứng thú với bí mật của anh, giờ tôi chỉ muốn đi ra ngoài.”
Ánh mắt nóng rực của Bùi Triệt dần lạnh đi: “Vừa rồi chắc là Bùi Phong Lộng đã nói rõ ràng với em, em tha thứ cho bọn anh, em có thể đi ra ngoài.”
Kiều Sở Sở buông xuôi: “Bây giờ tôi lập tức tha thứ cho các người! Tôi không bao giờ tức giận nữa, được chưa?!”
Bùi Triệt nhìn cô.
Cô nghiêm túc nhìn Bùi Triệt.
Bùi Triệt: “Em nghĩ anh sẽ tin sao?”
Kiều Sở Sở: “? Vậy các người không thả tôi, các người không sợ tôi lại tiếp tục tức giận sao? Cuối cùng không còn cách nào khôi phục mối quan hệ với các người trở lại như trước?”
Bùi Triệt cầm tay cô, kiên nhẫn dỗ dành cô: “Chúng ta có nhiều thời gian để từ từ, anh đối xử với em tốt thế nào, em đều có thể thấy, về sau anh sẽ không bao giờ giấu diếm nữa.”
Cô hít một hơi khí lạnh, nổi gai ốc thở ra: “Hạn chế tự do thân thể còn gọi là đối tốt với tôi?!”
Bùi Triệt nắm chặt tay cô ở trong tay: “Trừ việc trả lại tự do, những cái khác em nói gì anh đều nghe.”
Tức giận bật cười: “Tôi muốn anh cởi hết quần áo khỏa thân đi lại trong sân thì sao?”
Bùi Triệt từ trên giường đứng lên: “Đi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Mặt anh ấy không chút thay đổi đứng ở bên giường, trong mắt đều là cô: “Chuyện có thể lấy lòng em, anh đều có thể làm.”
Tay anh ấy cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơmi, động tác lưu loát cởi xuống!
Thân thể cường tráng trắng bóc sung mãn có lực hiện ra trước mặt!
Tay anh ấy cởi bỏ thắt lưng quần, thuận thế cởi quần ra…
Kiều Sở Sở nhảy dựng lên dùng chăn ném lên trên đầu anh ấy: “Anh làm thật đấy à!”
Quần của Bùi Triệt rơi từ trong chăn ra, anh ấy ở trong chăn nói: “Nhốt em là thật, nghe lời em cũng là thật.”
“Chỉ cần có thể làm em hết giận, cái gì anh cũng làm được.”
Đầu của anh ấy chui ra từ trong chăn, nâng mắt nhìn cô đang ngồi trên giường, mặt mày lại có một kiểu thành khẩn như chú chó ngoan “Em có thể tùy tiện trừng phạt anh.”
Kiều Sở Sở nghẹn không nói gì, đưa chăn cho anh ấy quấn chặt: “Anh mặc quần áo đi!”
Cô nhảy xuống từ trên giường, cáu kỉnh đi qua đi lại bên cạnh cửa sổ.
[Mình phải nghĩ kỹ lại xem làm sao nói chuyện với đám người biến thái này.]
Bên ngoài chợt có bóng người vụt ngang qua.
Kiều Sở Sở: “?”
[Ngoài cửa sổ có người?]
Quý Yến Xuyên đứng ở cửa, ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào chỗ đông bóng người trên lầu hai.
Anh ta nghe ngóng được Kiều Sở Sở và đám người này đã mua căn nhà, đang hạnh phúc vui vẻ chung sống với nhau.
Anh ta khịt mũi một cái: “Sống như công chúa chứ gì?”
Ánh mắt Quý Yến Xuyên lóe lên vẻ oán hận: “Tôi không có được, cũng đừng hòng ai muốn có được!”
Đột nhiên một cây súng nhắm thẳng vào huyệt thái dương của anh ta.
Quý Yến Xuyên chợt căng dây thần kinh, nhìn về phía bên cạnh mình: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng giơ súng, khóe mắt đuôi mày cong cong nhìn anh ta, nghiêng đầu nở nụ cười với anh ta.
Sắc mặt Quý Yến Xuyên thay đổi, dịch người về sau.
Hoài Lăng quyết đoán bóp cò!
?
Súng lại kẹt đạn nữa rồi?
Quý Yến Xuyên phản ứng rất nhanh, xoay người chạy về phía cửa lớn, dùng thẻ vạn năng mở khóa cổng điện tử của nhà họ Bùi: “Mau! Đi vào tìm người!”
Một đám vệ sĩ không biết từ đâu tới chen chúc tiến vào!
Ít nhất phải hơn ba mươi người!
Hoài Lăng trông thấy nhiều người như vậy, không cam lòng rút súng về.
Nhiều người như vậy phải giết bằng súng, khó xử lý thi thể.
Cậu lấy dao Karambit ra, xông vào trong đám người như một con báo tuyết, đi qua nơi nào nơi đó máu tươi tung bay!
Rất nhanh sau đó, Lâu Thính Tứ và Doanh Trần cũng gia nhập cùng cậu: “Chúng tôi tới giúp cậu!”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn người đang chém giết nhau trong sân: “Sao Quý Yến Xuyên lại tới?”
Trong đầu cô vang lên tiếng điện xẹt quen thuộc.
“Xẹt xẹt…”
[Hệ thống đang kết nối…]
[Hệ thống kết nối thành công!]
Kiều Sở Sở: “Sao mi quay trở lại rồi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận