Chương 569

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 569

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ép Buộc
Cô nổi nóng: “Mày đừng có giãy dụa, ép tao tự đập bản thân!”
Tay phải đột nhiên bùng nổ, rút ra khỏi tay trái của cô, chém mạnh vào tay trái của cô!
Kiều Sở Sở biến sắc, tay phải đột nhiên bị người khác nắm chặt!
Vi Sinh Văn Trạm sa sầm mặt, nắm vững tay của cô, muốn cướp dao phay đi!
Hai mắt Kiều Sở Sở tỏa sáng: [Con trai ngoan! Không hổ là con trai ngoan của mẹ!]
Vi Sinh Văn Trạm dồn sức đến mức thái dương nổi gân xanh, cắn răng nhìn cô: “Biết tôi có thể nghe được tiếng lòng, còn gọi tôi là con trai?”
Kiều Sở Sở: “Xin lỗi, tôi quên mất.”
Vi Sinh Văn Trạm giật dao phay của cô đi, vứt trên mặt đất!
Kiều Sở Sở thở phào, cơ thể đột nhiên nhào tới bóp cổ anh ta!
Văn Trạm bất ngờ không phản ứng kịp, bị cô đẩy mạnh lên tường, chỉ giây lát hốc mắt có hơi nước mờ mờ: “Ư…”
Bùi Mộc và Bùi Từ cũng đồng loạt nhào lên túm Kiều Sở Sở lùi về sau: “Sở Sở!”
Cơ thể Kiều Sở Sở vững như Thái Sơn, sức lực vậy mà còn mạnh hơn bình thường rất nhiều!
Bùi Mộc và Bùi Từ cố gắng kéo cô về phía sau nhưng không kéo nổi!
Vi Sinh Văn Trạm đã cảm thấy nghẹt thở, đau đớn há to miệng, muốn hô hấp nhưng chẳng thể hít vào được chút không khí nào.
Anh ta gắng gượng đối diện với ánh mắt của Kiều Sở Sở.
Sự luống cuống của Kiều Sở Sở đã bị sự hung hăng lấn át hoàn toàn, giống như đã biến thành người khác, khóe miệng cong lên một cách kỳ lạ: “Các anh đừng ai muốn ngăn cản tình yêu vĩ lớn của bọn tôi!”
Bùi Mộc và Bùi Từ chợt sởn tóc gáy: “Sở Sở!”
Kiều Sở Sở không thèm để ý, nhe răng cười dốc thêm sức, cứ như muốn bóp chết tươi Văn Trạm!
Vi Sinh Văn Trạm đau đớn nhíu mày, nhếch miệng một cách khó khăn, ánh mắt sâu hoắm giống như đang nhìn một người khác thông qua cô: “Mày khống chế cơ thể của cô ấy cũng vô dụng, Kiều Sở Sở sẽ không bị mày khống chế, cô ấy chỉ yêu bản thân cô ấy thôi…”
Kiều Sở Sở giật mình, đột nhiên tỉnh táo nhận ra bản thân đang làm gì, dùng tay trái gỡ tay phải ra!
Văn Trạm yếu ớt ngã xuống đất, ho khan kịch liệt: “Khụ khụ khụ khụ khụ!”
Ba người còn lại gia tộc Vi Sinh lo lắng chạy tới, nhìn cổ Văn Trạm: “Anh cả, anh ổn chứ?”
Vi Sinh Văn Trạm thở hồng hộc từng hơi từng hơi một, mồ hôi rơi trên mặt đất, chật vật nhìn về phía Sở Sở: “Anh không sao, đừng lo cho anh.”
Kiều Sở Sở đứng trước mặt anh ta, hoang mang luống cuống nhìn tay phải của mình: “Tôi đang làm gì vậy?”
[Đá Bùi Du Xuyên, muốn bóp cổ giết Vi Sinh Văn Trạm, thậm chí còn muốn chặt tay trái của mình?]
[Cơ thể của mình đã không còn là cơ thể của mình nữa rồi.]
[Đến cả miệng của mình cũng đang nói năng bậy bạ.]
Hệ thống nói: [Có thể do cốt truyện phát hiện cô muốn làm trái lời, nó muốn bất chấp mọi cái giá uốn nắn cô trở lại, nếu cô còn muốn làm trái nó, nó vẫn sẽ tiếp tục khống chế cô. Lần này cô tỉnh táo trở lại, lần tiếp theo thì chưa chắc, nói không chừng ý thức của cô sẽ bị kiểm soát hoàn toàn.]
Kiều Sở Sở ngỡ ngàng sửng sốt, nhìn tất cả mọi người xung quanh.
Tất cả mọi người đều quan tâm nhìn cô.
Bùi Du xuyên và Vi Sinh Văn Trạm cũng không trách cứ gì.
Cô bối rối cúi đầu, nhìn tay phải còn đang hơi run run.
[Ta và bọn họ có mâu thuẫn chưa giải quyết, bọn họ giam cầm ta là lỗi của bọn họ.]
[Nhưng mâu thuẫn là mâu thuẫn, sinh tồn là sinh tồn.]
[Mình khó khăn vất vả lâu như thế, không muốn để những mạng sống này mất đi trong tay mình.]
[Mình phải đi giết Quý Yến Xuyên! Nếu không mình mãi mãi không có được tự do!]
Cô quyết định, xoay người chạy ra ngoài cửa: “Các anh, không ai được xông lên cùng em! Nếu không em sẽ tiếp tục mất khống chế! Đừng tạo thêm phiền phức cho em, cũng đừng tới chạm vào em!”
Bọn họ thay đổi sắc mặt, do dự nhìn cô tiến thẳng đến cửa.
Hệ thống hoảng hốt: [Cô giết Quý Yến Xuyên kiểu gì? Cô là nữ chính đó, khí vận của anh ta lớn hơn cô! Giờ cô đang lao đầu vào chết đó!]
Kiều Sở Sở nói chắc nịch: “Quý Yến Xuyên này cũng giống như Hạ Tuyết Thuần thôi, chỉ có thể thay đổi vào khoảnh khắc cuối cùng, không thể thay đổi sớm, nếu không cốt truyện sẽ cưỡng chế ta đi theo con đường mà nó muốn ép ta đi. Ta nghe lời nó trước, rồi phản bội vào thời điểm sau cùng là được.”
Vi Sinh Hoài Lăng cùng với Doanh Trần và Lâu Thính Tứ bắt gặp Kiều Sở Sở đi ra, vội chạy nhanh về phía cô!
Kiều Sở Sở liếc ánh mắt sắc như dao sang.
[Đừng có đến gần tôi! Nếu không tôi sẽ mất khống chế!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận