Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đến ngày mai có thể về nhà rồi, Cố Thiển Thiển có chút kích động mà không ngủ được. Loại cảm giác này cùng với cảm giác vào đêm trước ngày nghỉ lễ không sai biệt lắm.
Hưng phấn, kích động.
“Không thể nào ngủ được?”
Phía sau lưng dính sát vào một bộ ngực săn chắc và nóng bỏng. Cố Thiển Thiển lập tức nhắm hai mắt lại.
“Ha ha …”
Nhìn thấy động tác nhỏ của cô. Trịnh Trúc Nghĩa khẽ mỉn cười một chút. Cánh tay duỗi ra đem cô quay người lại đối diện với chính mình.
“A … Em … Em chuẩn bị đi ngủ rồi.”
Cố Thiển Thiển duỗi bàn tay ra nhẹ nhàng nắm lấy tay anh đang để ở trước ngực. Để biện minh cho chính bản thân mình.
“Thời gian vẫn còn sớm, không ngủ được cũng là chuyện bình thường.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói xong bàn tay to của anh đã luồn vào trong chăn từ phía dưới lặng lẽ di chuyển lên trên đùi của cô.
“Ngô … Không cần …”
Đối với anh hành vi ám chỉ và hành động của anh Cố Thiển Thiện hiện tại cũng đã trở nên quen thuộc. Lập tức vội vàng cự tuyệt. Ngày mai cô còn phải về nhà a, vạn nhất ở trên người lưu lại những dấu vết gì cô muốn giải thích thế nào đây a!
“Hôm nay miếng lót rất mỏng.”
Những ngón tay xấu xa kia chạm vào trong qυầи ɭóŧ một lúc. Bởi vì hôm nay là ngày thứ tư của kì kinh nguyệt, nên lượng kinh chyar ra cũng không có nhiều lắm, Cố Thiển Thiển liền mang vào một chiếc bang vệ sinh mini. Vào lúc này bị Trịnh Trúc Nghĩa cứ như vậy thẳng thừng nói ra ngay lập tức cảm thấy xấu hổ và giận giữ muốn chết.
“Đừng nói.”
Loại sự tình này tại sao lại muốn nói ra làm gì a !
“Vì cái gì không thể nói?”
Trịnh Trúc Nghĩa cố ý hỏi cô. Ngón tay đặt trên qυầи ɭóŧ cố ý hướng vào bên trong thọc.
“Ngô … Không cần … Trịnh Trúc Nghĩa … Đừng nháo.”
Cố Thiển Thiển khóc không ra nước mắt.
Cô hiện tại cảm giác được Trịnh Trúc Nghĩa giống như một đứa trẻ con mới lớn vừa tìm được trò vui mới thú vị, không biết mỏi mệt mà ngừng lại cái trò chơi nhàm chán này lại.
“Vài ngày hôm nay anh không được làm Thiển Thiển tiểu huyệt. Ngày mai Thiển Thiển lại phải đi về.”
Trịnh Trúc Nghĩa giọng nói có chút ủy khuất.
“Ngô … Em … Không có được tiện lắm.”
Cố Thiển Thiển chịu đựng cảm giác xấu hổ. Cô sợ rằng nếu không trả lời lại, Trịnh Trúc Nghĩa sẽ trực tiếp mà xé đi qυầи ɭóŧ của cô mất.
“Anh đã rất cô gắng nhẫn nhịn rồi. Thiển Thiển không nghĩ trước khi đi sẽ giúp anh sao?”
Trịnh Trúc Nghĩa giữ chặt lấy tay nhỏ của Cố Thiển Thiển đem đặt ở giữa háng của chính mình. Không có một chút xấu hổ nào mà yêu cầu.
Ai muốn giúp anh a!
Một con quái vật suốt ngày chỉ biết tới tìиɧ ɖu͙©!
Cố thiển Thiển trong lòng liên tục mắng to. Nhưng là bị ngón tay của Trịnh Trúc Nghĩa ép chặt, lòng bàn tay áp sát vào dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng kia, liền có thể cảm nhận thấy dươиɠ ѵậŧ của anh đang ngóc đầu ham muốn.
“Không bằng Thiển Thiện dùng chân giúp anh đi. Chân nhỏ của Thiển Thiển anh còn chưa từng thử qua lần nào.”
Trịnh Trúc Nghĩa đột nhiên nảy ra ý tưởng.
“Ngô … Vớ vẩn.”
Đôi mắt của Cố Thiển Thiển trừng lớn. Trịnh Trúc Nghĩa cũng thật quá biếи ŧɦái rồi, ngày hôm qua anh ta dùng làm ở phía sau đã đủ biếи ŧɦái, hôm nay cư nhiên lại nghĩ đến dung chân?
“Nơi này hoặc nơi này, Thiển Thiển hãy chọn một cái đi.”
Trịnh Trúc Nghĩa đem tay cách qυầи ɭóŧ mà chọc chọc vào vị trí tiểu cúc hoa, sau đó bàn tay anh di chuyển sờ xuống phía dưới, nắm lấy mắt cá chân xinh đẹp của Cố Thiển Thiển.
“Ngô … Trịnh Trúc Nghĩa … Đừng …”
Cố Thiển Thiển cảm thấy xấu hổ không nổi. Cô hiện tại cực kỳ hối hận, vừa rồi nhẽ ra cô nên giả vờ rằng mình đã ngủ rồi, bằng không cũng sẽ không có xuất hiện tình trạng phiền toái như bây giờ!
“Thiển Thiển không nói chọn cái nào, anh liền giúp em chọn vậy.”
Trịnh Trúc Nghĩa bật đèn ở phía trên đầu giường. Anh xoay người qua và đè lên trên người cô. Đặt tay lên chống ở hai bên vai của cô. Môi cùng môi khoảng cách liền như vậy cách nhau một centimet. Khi nói chuyện nhiệt độ hơi thở toàn bộ đều rơi trên gương mặt của Cố Thiển Thiển.
“Chân.”
Cố Thiển Thiển bất đắc dĩ. Trịnh Trúc Nghĩa bảo cô chọn một trong hai nơi đó, vì vậy cô không thể giả chết. Cân nhắc một chút cô liền chọn dùng chân. Cô thực sự không muốn nghĩ đến sẽ làm phía sau lần thứ hai.Tuy rằng ngày hôm qua đã làm qua rồi. Nhưng nghĩ đến đó cô lại cảm thấy thật sự đáng sợ!
“Thật ngoan. Nha.”
Trịnh Trúc Nghĩa cao hứng mà hôn lên trên chóp mũi của cô. Sau đó từ trên người cô lui ra. Để Cố Thiển Thiển lưng dựa trên đầu giường và co chân lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận