Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay thon dài trắng nõn của người đàn ông cầm lấy thỏi mực Huy Châu thượng hạng, chậm rãi mài, động tác này toát ra một cảm giác cấm dục lạnh lùng và cao quý.
Nhan Thiến rũ mắt nhìn, sự nóng bừng trên má không cách nào biến mất.
Bọn họ dựa vào nhau quá gần, gần đến mức hơi thở của cô tràn ngập mùi bạc hà nhàn nhạt trên người của người đàn ông, vạt áo sau lưng cọ vào nhau, như thể hai người không phải cha con, mà là một đôi tình nhân thân mật vô cùng khăng khít.
“Có thể viết được rồi.” Nhan Tê Trì nhìn vành tai đỏ lên của cô, ánh mắt tối sầm lại, du͙c vọng nồng đậm bên tɾong đang quay cuồng, ông hỏi
“Viết thể chữ gì nào?”
“Lệ… Lệ Thư.” Nhan Thiến có chút lắp bắp, bình thường cô nói chuyện rấtlưu loát, nhưng chỉ cần căng thẳng cô liền trở nên lắp bắp.
“Viết cho ba xem thử một chút.”
Nhan Tê Trì dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói chuyện, giống như đang trêu chọc một con mèo con nhút nhát.
Nhan Thiến vuốt phẳng tờ giấy Tuyên Thành trên bàn, dùng thước chặn giấy đặt ở phía trên, cầm bút lông chấm mực, sau đó cúi người đặt bút.
Nhưng mà, bởi vì hai người tựa vào quá gần, cô mới vừa khom lưng, liền giật mình cảm thấy mông của mình chạm vào hông của ba, quần lọt khe chữ T vừa vặn cọ vào dương vật hơi nhô lên của ông.
Nhan Thiến hai má nóng bừng, giống như là bệnh nhân đang sốt cao.
Đây rõ ràng là một tư thế rấtmờ ám, nhưng Nhan Tê Trì lại làm như không phát hiện, hỏi cô
“Sao lại không viết?”
Tay Nhan Thiến run rẩy, làm sao cô có thể viết được cơ chứ? Nhưng dưới cái nhìn chăm chú của Nhan Tê Trì, cô vẫn kiên trì viết một chữ đầu tiên.
Rất hiển nhiên, cô viết sai chữ này rồi.
“Ông nội con nói chữ viết của con rấtđẹp mà?” Nhan Tê Trì nói ra nghi ngờ của mình,
“Lực đặt bút rõ ràng là còn chưa đúng.”
Nói xong, ông cúi người xuống, vươn tay nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang cầm bút lông của Nhan Thiến, dẫn dắt cô, viết những chữ giống y hệt ở bên cạn♄, từng nét từng nét, khí khái ngạo nghễ.
Nhan Thiến nhìn chằm chằm bàn tay hai người đang đan vào nhau, có chút xuấtthần.
“Viết như vậy có phải đẹp hơn một chút không?”
Ông lần lượt đặt câu hỏi, giống như một người thầy tận tụy.
Thấy học sinh duy nhất không chăm chú lắng nghe, ông hơi nhướng mày, vươn tay còn lại ra, ôm eo cô, cúi đầu ghé vào tai cô hỏi
“Nghe rõ chưa?”
Ở tư thế này, cơ thể của cả hai hoàn toàn áp sát vào nhau không chừa một khoảng trống nào.
Chân của Nhan Thiến mềm nhũn.
Hô hấp dần trở nên dồn dập.
“Nghe … nghe rõ rồi ạ.” Cô nói.
“Vậy thì viết đi.”
Ông buông tay cầm bút của cô ra, nhưng người lại chưa đứng lên, vẫn duy trì tư thế tựa lên lưng cô, ôm lấy eo cô.
Như thế này thì làm sao cô có thể viết được? Làm gì còn tâm tư để viết chữ nữa chứ? Lực chú ý của cô căn bản không thể nào tập trung được

Bình luận (0)

Để lại bình luận