Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh không ngờ anh lại đột nhiên nhắc tới chuyện cũ, trong lòng cô không khỏi cảm thấy phức tạp khó tả.
Nói thật, không chỉ Thẩm Nguyệt Lâm nhớ nhung hoài niệm, mà ngay cả Thời Anh thỉnh thoảng cũng vô thức nhớ lại đoạn thời gian bọn họ còn là cha con trong quá khứ.
Khi đó, Thẩm Nguyệt Lâm đã từng dạy cô biết phép lịch sự, biết phân biệt đúng sai, anh cũng không chút do dự ủng hộ ước mơ của cô, thậm chí không sợ người khác ngăn cản mà đồng ý mọi yêu cầu của cô, mang cô đi khắp nơi mà cô muốn đến.
Anh đã mang đến cho cô môi trường phát triển và nguồn tài nguyên giáo dục hoàn hảo nhất, giúp cô có được những hiểu biết và quan điểm vượt xa những người bình thường.
Cô sẽ khắc sâu mãi mãi vào trong tâm khảm sự trả giá và tình cảm của anh dành cho cô.
Đối với Thời Anh, trước đây anh là một người cha có đầy đủ tư cách. Khi đó, trong lòng và trong mắt cô đều tràn ngập Thẩm Nguyệt Lâm, cô luôn cảm thấy trên đời không có người thân nào khác có thể so sánh với anh.
Chỉ tiếc… Sau khi biết được bộ mặt thật của anh, hết thảy đều đã là quá khứ, không gì có thể quay lại được nữa.
Có lẽ cả hai đều nhớ ra điều gì đó trong quá khứ, hai người chìm vào im lặng, căn phòng đột nhiên trở nên an tĩnh.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Nguyệt Lâm siết chặt vòng tay, ôm cô gái vào ngực chặt hơn, hơi thở cô gái đã ổn định, ngủ thật yên bình.
Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của cô gái, nơi đó có một kết tinh cùng chung dòng máu của họ.
Cô bé cao không quá thắt lưng anh trong băng tuyết năm đó giờ đã sắp trở thành mẹ.
Cuối cùng anh cũng đã thành công chiếm được cô, cho dù có không tình nguyện đến đâu, cô cũng sẽ thuộc về anh cả đời.
————
Ngày tháng cứ vậy mà chậm chậm trôi qua, bất tri bất giác năm mới đã đến gần, tình trạng ốm nghén của Thời Anh ngày càng nghiêm trọng, đôi khi cô còn thức giấc và nôn nghén vào lúc nửa đêm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngày càng gầy đi, không có nửa điểm thân người mang thai phúc hậu, sắc mặt Thẩm Nguyệt Lâm cũng ngày càng âm trầm, tìm đến không biết bao nhiêu là bác sĩ dinh dưỡng tới giúp cô điều trị, đáng tiếc hiệu quả cũng không rõ rệt.
Chỉ có một lần cô đột nhiên nói muốn ăn lẩu.
Vốn phụ nữ có thai không nên ăn đồ cay nóng kích thích như vậy, nhưng thấy cô hiếm khi thèm ăn, Thẩm Nguyệt Lâm cũng không phản đối mà đưa cô đến khu ẩm thực ở trung tâm mua sắm bên ngoài vào đêm đó.
Nhìn nồi đầy dầu ớt đỏ, ngay cả Thẩm Nguyệt Lâm cũng cau mày, quả thực không nhúc nhích một chút đũa, chỉ có mình cô tựa hồ không cảm nhận được vị cay, miệng nhỏ đỏ bừng ăn đến say sưa ngon lành quên cả trời đất.
Từ đó trở đi, mỗi khi cô ăn không ngon, Thẩm Nguyệt Lâm sẽ đưa cô đi ăn cơm ở ngoài.
Kỳ thật trong lòng anh biết rõ, Thời Anh vốn không muốn bị nhốt ở nhà, cho nên vừa ra ngoài liền sẽ thèm ăn hơn.
Dù sao cô cũng đang mang thai cốt nhục của anh, Thẩm Nguyệt Lâm chung quy không nỡ để cô đau khổ.
Ngoài ra, công việc của anh cũng trở nên bận rộn hơn vào cuối năm, liên tục có nhiều cuộc hội nghị, hội họp, anh thường xuyên tăng ca cho đến tận sáng sớm, khiến anh có rất ít thời gian dành cho cô.
Vì thế sau khi biết được tâm tư nhỏ bé này, dần dần đối với cô cũng thả lỏng hơn một chút.
Thẩm Nguyệt Lâm biết Thời Anh có rất ít bạn thân, cô bạn thân duy nhất Bùi Dương Dương cũng không ở trong nước nên anh để cô ra ngoài, cô mỗi ngày cũng chỉ là đến trung tâm thương mại mua quần áo. Dù sao người của anh vẫn luôn theo dõi cô trong bóng tối nên Thẩm Nguyệt Lâm cũng không lo lắng cô sẽ chạy tới chỗ nào.
Mà đối với Thời Anh mà nói, đây chính là một cơ hội tuyệt vời. Cô gần như đã nhớ rõ thông tin trong tờ giấy mà Bùi Dương Dương đưa cho cô.
Cô một mực suy nghĩ, làm cách nào để gặp được mẹ ruột khi đã có địa chỉ. Cô không thể nào thẳng thắn với Thẩm Nguyệt Lâm mà cầu xin, bởi vì rõ ràng anh căn bản không muốn cô tiếp xúc với những người thân khác ngoài anh ra.
Trực tiếp đến Nghi Thành càng là tuyệt đối không khả thi, dựa trên kinh nghiệm lần trước, ước chừng Thẩm Nguyệt Lâm có thể chân trước vừa không thấy, chân sau đã tìm được cô nếu cô mất tích. Không, có lẽ cô thậm chí còn không có khả năng rời đi.
Việc duy nhất có thể làm là truyền tải thông điệp kêu gọi mẹ đến đây gặp mình, mà loại phương pháp này, tựa hồ mỗi bước đều khó khăn muôn trùng.
Rốt cuộc là nên viết thư hay thuê thám tử tư… Như thế nào mới có thể làm được hoàn toàn không để người khác biết đến.
Tiếp sau đó, làm thế nào mới có thể tránh được tai mắt của Thẩm Nguyệt Lâm, thuận lợi nhìn thấy mẹ, đây đều là những vấn nan giải

Bình luận (0)

Để lại bình luận