Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật là đúng với câu nói kia, chó không sủa là chó cắn.

Nam Khôn ôm người ngồi lên chân mình, hít hà cổ của cô, sau nửa ngày mới không nóng không lạnh nói một câu: “Không phải nó.”

Triển Du trừng mắt: “Hả?”

Nam Khôn vừa sàm sỡ vừa bổ sung: “Nó cũng chỉ là chân chạy thôi. Từ lịch sử đen tối của nhà họ Đoàn đến mục đích của bọn em, rồi đến giao dịch với quân phản đồng minh Israel, tất cả hắn đều biết rõ ràng, còn có thể tỉ tỉ bày ra vụ ám sát cậu cả kia, không có quan hệ với người có thế lực, cũng không đủ thời gian cùng tài lực sẽ không làm được, hiện giờ hắn không làm được.”

Ngữ khí của hắn vô cùng chắc chắc, không thể làm cho người khác không tin.

Triển Du nghẹn họng nhìn hắn trân trối: “Anh nói sau lưng hắn còn có một Boss lớn chỉ huy sao?! Ai thế?”

“Hiện giờ tôi vẫn chưa xác định được, đến khi xác định sẽ nói cho em biết.” Miệng Nam Khôn hôn lên cổ cô, khẽ dụ dỗ: “Đêm nay còn dài như vậy, cứ bám lấy mấy chuyện không chắc chắn kia rất nhàm chán nha, hay là chúng ta tìm việc khác để làm đi?”

“Tôi đang nói chuyện đàng hoàng với anh mà, chết tiệt, đừng cắn tôi.” Triển Du hoài nghi trong lòng, không còn tâm tư mà nghĩ cái khác.

“Nam Duệ thoạt nhìn không giống như người ham danh lợi, hắn làm như vậy chắc là có ẩn tình gì khác, chẳng lẽ vì báo thù cho ba hắn sao?”

“Có lẽ thế.” Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, lại hiếm khi có thời gian rảnh, hiện giờ Nam Khôn cũng chẳng còn tâm tư mà nghĩ chuyện khác, ánh mắt sáng quắc nhìn Triển Du, vô sỉ nói: “Vì em, tôi tặng cả giang sơn cho người khác, em cũng không cảm thấy gì sao?”

“Ái tôi nhổ vào, thiếu cớ nên lấy tôi làm cớ à, anh nghĩ rằng tôi không biết nhất định là anh đang có chủ ý quỷ quái gì đó…ưm!”

Nam Khôn ngậm lấy môi cô tinh tế mút một vòng, sau đó buông ra bưng lấy mặt cô, hòa nhã nói: “Đừng nghĩ nữa, tôi sẽ xử lí thật tốt.”

Giọng nói thuần hậu dịu dàng của hắn như một vũ khúc ưu nhã, dễ nghe lại động lòng người.

Triển Du không nói gì, ngước mắt lên nhìn hắn, cảm thấy bất an khó hiểu.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Nam Khôn chứa đầy thâm tình, hắn hỏi: “Tin anh không?”

Triển Du hơi thất thần, sau nửa ngày mới trịnh trọng gật đầu.

Đôi mắt Nam Khôn khẽ cong lên, ôm người đứng lên, cười xấu xa: “Để cho anh ăn no trước đã.”

Ăn no mới có sức mà đi trừng trị mấy tên phá hoại không biết tự lượng sức mình kia.

Triển Du: “…”

Đêm khuya thanh vắng, trong căn phòng màu xanh nước biển, ánh sáng mông lung chiếu vào phía sau tấm lưng cứng như đá của Nam Khôn, làn da màu đồng càng trở nên gợi cảm, Nam Khôn tinh tế hôn lên môi Triển Du, đôi mắt đen khôn cùng toát lên một ngọn lửa hừng hực, ấm áp mà thuần túy.

Cơn sóng cuồn cuộn trong cơ thể dọc theo sống lưng dâng lên, rửa trôi lí trí Triển Du, cô đã ngừng suy tư.

Lúc này không còn ngụy trang, cũng không mang theo bất cứ tính chất bắt buộc nào, hoàn toàn xuất phát từ khát vọng của hai người, vô cùng tốt đẹp.

“Có thể không?” Nam Khôn bắt lấy tay cô đặt lên môi hôn, hơi thở nóng rực khiến tim người khác đập liên hồi.

Triển Du như đã hoàn toàn bị hắn làm cho bay bổng, ánh mắt hơi mê ly, cô không nói gì, lẳng lặng thất thần nhìn vào thân hình cường tráng của Nam Khôn, cơ bụng căng đầy khiến cô si mê không thôi, không nhịn được đưa tay sờ lên, xúc cảm bên dưới căng cứng nóng bỏng.

“A…” Nam Khôn bị cô sờ vào cơ bụng, cúi người hôn lên mặt cô, sau đó trằn trọc đến bên tai cô, khẽ trêu đùa: “Em yêu đợi lát nữa hãy sờ, bây giờ anh đang rất hưng phấn, em mà sờ lên nữa anh sẽ không nhịn được mà bắn ra mất.”

Triển Du: “…”

Ngón tay thon dài ngừng sờ mó mà trở nên càng thêm nóng hổi sôi sục. Một tay Nam Khôn cùng tay cô mười đầu ngón tay đan chặt, tay kia phủ lên ngực cô, nhẹ nhàng nhốt người vào trong lồng ngực mình, nụ hôn triền miên mật ngọt rơi xuống, phách đạo mà dịu dàng.

“Ôi…”

Vẫn còn hơi đau nhưng cảm giác khá hơn so với lần đầu, sau khi thích ứng cảm giác khó chịu lại có một cảm giác phong phú không nói nên lời, Triển Du khó nhịn rụt rụt chân lại, cụp hàng lông mi xuống, dưới ánh đèn khuôn mặt cô thanh thoát tú lệ như ngọc, chiếc mũi nhỏ nhắn hơi hé ra, dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn chưa bao giờ có, Nam Khôn thấy thế mà trong lòng nóng lên hầm hập, vội cúi người xuống hôn lên môi cô lần nữa.

Những loại chuyện vui thú tình dục này phải ăn vào tận xương mới biết vị, nhất là lúc hai người yêu nhau cuồng nhiệt nhất, dục vọng được giải tỏa nhất định sẽ càng hung mãnh lan tràn, lúc bắt đầu Nam Khôn còn chịu khó từ từ, kết quả Triển Du ngày càng hùa theo khiến hắn cảm thấy không thể chống đỡ được nữa.

Hoàn toàn bùng phát, sự nhẫn nãi của hắn đã đến cực hạn, mạnh mẽ ôm lấy Triển Du, bắt đầu hành trình cuồng nhiệt ăn cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận