Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm mùa hè, không giận yên tĩnh, cơn gió lạnh lẽo giảm bớt cái khô nóng trong phòng. Hạnh Mính đứng cạnh cửa sổ ban công trong phòng ngủ của mình, hưởng thụ cơn gió mát mùa hè, lại nhìn tahy6 cách đó không xa có một đoàn khí không rõ đang nhảy lên.

Gần như là theo bản năng cô định nhảy qua cửa sổ đi bắt đoàn hồn phách đó. Nhà cô ở trên tầng hai, trên cửa sổ không lắp các thanh sắt phòng trộm, bình thường cô nửa đêm chạy đi bắt hồn, luôn dùng lối tắt cửa sổ này.

Nhưng thoáng chốc, bàn tay đang nắm chặt bệ cửa sổ lại chậm rãi buông ra.

Không bắt nữa, cứ như vậy cũng được, cứ để nó lẻ loi hiu quạnh bay như vậy cũng khá tốt. Những hồn phách còn lưu lại trên đời đều do có tâm nguyện còn chưa hoàn thành, cứ lơ lửng như vậy ít nhất so hồn phi phách tán thì tốt hơn nhiều.

Bầu trời đêm nay không một đám mây, tiếng ve kêu cũng chẳng còn vang vọng như bình thường, không gian an tĩnh mà quỷ dị.

Bầu trời hiếm khi xuất hiện trăng tròn, mặt trăng chỉ còn khuyết một mảnh nhỏ có hình dạng như cánh hoa là có thể tròn vành vạch như trăng ngày rằm. Mặt trăng tối tăm, cos màu xám rõ ràng, ngày xưa ánh trăng sáng tỏ, giờ phút này không hiểu sao mặt trăng lại tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt, giống như mặt trời.

“Tiểu Hạnh.” Y Chi Anh đẩy cửa phòng ra, thấy cô mặc áo ngủ con thỏ, đang đứng dựa vào trước cửa sổ, đầu tóc vì mới vừa tắm rửa xong nên hẵn còn ướt dầm dề, được giấu trong cái mũ tai thỏ.

“Sao không lau khô đầu tóc đi rồi đi ngủ?”

“Chút nữa rồi con lau ạ.”

Y Chi Anh nhắc nhở cô: “Ngày mai là quỷ tiết (1), mẹ không có ở nhà, con nhớ phải về nhà sớm một chút, đừng lang thang trên đường. Trong tủ lạnh có thịt vịt, đêm mai nhớ phải ăn đấy.”

(1): Quỷ tiết hay một số nơi ở Trung Quốc gọi là “Thi cô”, là thời điểm cầu nguyện cúng vái. Niềm tin vốn bắt nguồn từ Đạo giáo, sau đó ảnh hưởng mạnh trong dân gian Trung Quốc.

Theo đó, lưu truyền quan niệm cõi âm do Địa Quan Đại Đế quản lý. Rằm tháng 7 trùng với ngày sinh nhật của ông nên cửa địa ngục sẽ mở, các cô ma hồn quỷ sẽ từ địa ngục lên cõi trần gian. Vào ngày này, dân gian Trung Quốc bày hương án cúng tế ma quỷ, thả đèn trôi sông nhằm chỉ lối dẫn đường cho các linh hồn ma quỷ bị chết oan từ nhiều kiếp trước bước qua cầu Nại Hà để đầu thai.

Nói chung nó chính là Tết Trung Nguyên hay cúng Rằm tháng 7 ở Việt Nam mình.

“Vâng.”

Khu vực bọn họ ở có một tập tục, quỷ tiết sẽ kéo dài liên tục trong một tuần. Theo truyền thuyết hàng trăm năm trước, có yêu ma quỷ quái sống trong núi sâu, thừa dịp quỷ môn quan mở, tàn sát bốn phía, chỉ cần là những nhân loại thờ phụng Đạo giáo hoặc con chiên trong chùa chiền, hoặc những người gây bất lợi cho quỷ, toàn bộ đều bị hút khô linh hồn, biến thành yêm thi tế tang.

Ăn thịt vịt là bởi vì “Vịt” có hài âm với từ “Áp”, có thể ngăn chặn quỷ hồn. Dù sao, mỗi lần đến dịp này, ánh trăng luôn có vẻ cổ quái, khác hẳn ngày thường.

Ngày hôm sau, Nguyên Tuấn Sách không tới lớp học.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư, cũng không thấy bóng dáng anh đâu. Buổi tối, Hạnh Mính một mình tan học đi về nhà, luôn có thể nhìn thấy bên ngoài cổng trường, tốp năm tốp ba những học sinh của trường khác đang tụ tập ở đó, bộ đồng phục trên người bọn họ là của một trường cấp ba cách nơi này mười mấy km.

Lộ Điệp nghe ngóng được tin tức nên biết vì sao họ lại tụ tập ở đây. Không ngờ mục đích những người đó tới đây là để xem Nguyên Tuấn Sách.

“Bọn họ là bạn học trong ngôi trường trước cửa Nguyên Tuấn Sách. Nghe nói, năm trước cũng vào tầm thời gian này, trong khoảng một tuần, trường học của bọn họ có ba người ngã xuống từ khu dạy học. Có nhân chứng tận mắt chứng kiến nói là chuyện này có liên quan đến Nguyên Tuấn Sách, nhưng cuối cùng nhà trường bên đó cũng không điều tra ra cái gì, không có chứng cứ khẳng định là cậu ấy đẩy người ta xuống.”

“Đám người kia chính là tới xem cái náo nhiệt. Bọn họ khẳng định Nguyên Tuấn Sách là hung thủ, muốn nhìn xem, liệu năm nay anh có thể gây án trong thời gian này hay không.”

Lộ Điệp: “Bây giờ Nguyên Tuấn Sách lại xin nghỉ, chuyện này càng khiến bọn họ tin tưởng, cậu ấy là hung thủ.”

Hạnh Mính không nói chuyện, vẻ mặt nghiêm túc như đang tự hỏi gì đó, Lộ Điệp tiến lên hỏi: “Cậu cũng cảm thấy Nguyên Tuấn Sách là hung thủ?”

“Mình chưa hề nói như vậy.”

“Nhưng vẻ mặt của cậu đã bán đứng cậu.”

Hạnh Mính che miệng lại, cô có biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Nguyên Tuấn Sách là yêu quái, hơn nữa bây giờ là lễ quỷ tiết, cô rất khó để phủ định những chuyện này không có liên quan đến anh. Hơn nữa, cho dù anh thực sự là hung thủ đi chăng nữa, có lẽ cô cũng chẳng ngạc nhiên hay nghi ngờ gì đâu.

“Những người đó đã chết sao?”

“Không chết, một người chỉ bị thương nhẹ, một người trọng thương, còn có một người đến bây giờ vẫn chưa ra khỏi bệnh viện đâu.”

Hạnh Mính càng khẳng định mấy ngày này nhất định phải trốn xa Nguyên Tuấn Sách một chút.

Hôm nay là thứ sáu, buổi tối, Hạnh Mính ăn thịt vịt xong, đang đánh răng chuẩn bị đi ngủ, thì tấm linh phù đặt trong cặp sách đột nhiên rung động.

Cô mở khóa kéo, tấm linh phù đột nhiên vụt ra, bay đến trước mặt cô, trên mặt hoàng phù hiện lên mấy chữ màu đen. Chữ đen cứ như con kiến, trồi lên từng nét một, rồi một lần nữa xếp hàng tổ hợp lại, bay lên không trung trước mặt cô, tạo ra chữ viết hoàn chỉnh là cái loại chữ mà cô có thể xem hiểu ấy.

Đây là, mệnh lệnh sư phụ truyền đến cho cô.

Thời tiết âm u nặng nề, không khí u ám ẩm ướt khó chịu, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây màu xám lớn, ngẩng đầu lên không trung toàn một màu xám ảm đạm, tiếng chim hót trong rừng cây có vẻ thê lương rợn người.

Cây cổ thụ được trồng trong sân từ lâu, lúc đầu phát triển tươi tốt, cành lá vượt ra khỏi bức tường vâ. Thân cây màu nâu thẫm vặn vẹo thành một đoàn bánh quai chèo, không biết đã bị mục ruỗng bao nhiêu năm, trong thân cây đã bị mổ đến trống không, cả cái cây to lớn chỉ còn lại vỏ bọc xác xơ bên ngoài, lung lay sắp đổ, giống như bất kì lúc này cũng có thể sụp xuống.

Biệt thự thoạt nhìn không còn vẻ xinh đẹp như trước, mảnh đất trống trước cổng lớn vốn là nơi trồng hoa, nhưng hiện tại chỉ là một mảnh thổ địa cằn cỗi trụi lủi, không có một chút sự sống.

Trước cánh cổng bỗng xuất hiện một màu xanh lục tươi mát, tràn đầy sức sống.

Hạnh Mính mặc áo sơ mi màu matcha hoạ tiết kẻ ô vuông, cúc áo được đóng chỉnh chỉnh tề, phối với quần jean màu trắng rộng thùng thình, và đôi giày thể thao màu hồng nhạt, cả người tỏa ra nguồn năng lượng tươi mới, tràn đầy sức sống, ngây thơ hồn nhiên.

Hồ Anh Tài thấy cô thì khá kinh ngạc hỏi: “Sao cô tìm được nơi này?”

Hạnh Mính cười ngây ngốc: “Tôi đã tới đây hai lần rồi mà.”

“Lần đầu tiên là do Nguyên Tuấn Sách mang cô dịch chuyển tức thời tới, cô chỉ tự đi có một lần đã nhớ kỹ?”

Mặc dù hỏi như vậy nhưng Hồ Anh Tài cũng không để cô đứng ngoài cổng chờ quá lâu, anh ta nhanh chóng dẫn cô vào nhà: “Nơi này đã bị Yêu Sách tạo kết giới phong ấn hết rồi, người bình thường cho dù muốn tìm cũng không thể tìm thấy, xem ra cậu ta đã cho cô vào danh sách ngoại lệ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận