Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trong phòng khách căng thẳng như dây đàn. Bà Ngô Phương ngồi ở đầu bàn, khuôn mặt khắc khổ hằn lên những nét lo âu và giận dữ. Bà nhìn chằm chằm vào Lý Thước – chàng con rể “từ trên trời rơi xuống”.
“Cậu nói cậu tên Lý Thước? Nhà ở đâu? Bố mẹ làm gì? Tại sao đến giờ này bố mẹ cậu không xuất hiện mà để cậu tự tiện đến đây?” Bà chất vấn liên hồi.
Lý Thước ngồi thẳng lưng, thái độ cung kính nhưng không hề khúm núm. Anh rót trà mời bà, rồi chậm rãi trả lời: “Thưa dì, cháu xin lỗi vì sự đường đột này. Bố mẹ cháu… Mẹ cháu mất sớm, bố cháu đã có gia đình mới và định cư ở nước ngoài từ lâu. Cháu tự lập từ nhỏ, chuyện hôn nhân đại sự cháu tự quyết định được ạ.”
Nghe đến hoàn cảnh gia đình anh, bà Ngô Phương hơi sững lại. Bà cũng là góa phụ, một mình nuôi con, nên bà hiểu nỗi khổ của những đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Ánh mắt bà dịu đi đôi chút, nhưng vẫn còn đầy lo lắng.
“Cậu nói thì hay lắm. Nhưng con gái tôi dại dột, chưa cưới đã có thai. Giờ cậu tính thế nào? Cưới xin ra sao? Sính lễ thế nào? Tôi không bán con gái, nhưng tôi không thể để nó chịu thiệt thòi, để làng xóm chê cười.”
Lý Thước mỉm cười tự tin, lấy từ trong túi áo ra một tập giấy tờ đặt lên bàn.
“Thưa dì, cháu biết cháu có lỗi với Xuân Vũ. Cháu muốn bù đắp cho cô ấy và gia đình. Đây là giấy tờ một căn nhà cháu vừa mua hôm qua.”
Bà Ngô Phương cầm lên xem, mắt mở to kinh ngạc. Đó là một căn nhà khang trang nằm ngay trong thị trấn, cách nhà em trai bà chỉ hai con phố. Khu vực này giá đất đang lên vùn vụt, người dân quê như bà cả đời mơ cũng không dám nghĩ tới.
“Cái này…”
“Căn nhà này đứng tên dì và bà ngoại. Cháu muốn dì và bà chuyển đến đó sống cho tiện nghi hơn, gần gũi họ hàng hơn. Còn về sính lễ cho Xuân Vũ, cháu đã chuẩn bị một thẻ tiết kiệm và… một căn hộ ở Thẩm Quyến.”
Bà Ngô Phương run run tay, đặt tờ giấy xuống. Bà nhìn chàng trai trẻ tuấn tú, giàu có trước mặt, trong lòng vừa mừng vừa lo. Điều kiện tốt thế này, sao lại yêu con gái ngốc nghếch nhà bà?
“Cậu… cậu có nhà ở Thẩm Quyến à? Tôi tưởng hai đứa vẫn đang đi thuê?”
“Cháu có ạ. Căn hộ đó nằm trong khu vực trường điểm, rất thuận tiện cho con cái đi học sau này. Dì yên tâm, cháu sẽ không để mẹ con Xuân Vũ phải khổ đâu ạ.”
Nghe đến chuyện học hành của cháu ngoại tương lai, tảng đá trong lòng bà Ngô Phương mới thực sự được trút bỏ. Bà gật đầu, mắt rơm rớm: “Thôi được rồi. Chuyện đã đến nước này, tôi cũng không ngăn cấm nữa. Chỉ mong cậu đối xử tốt với nó.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận