Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chạm trán hồ ly và cái tát định mệnh
Kỳ nghỉ kết thúc, Phỉ Y Hân trở lại với guồng quay công việc tại Hoắc Viễn. Mọi thứ dường như vẫn bình thường, cho đến buổi sáng hôm ấy.
Vừa bước vào sảnh lớn công ty, Phỉ Y Hân đã chạm mặt một bóng hồng quen thuộc. Lan Nhược Tâm, vị tiểu thư đài các của tập đoàn Lan Vân Thiên, đang đứng đó với vẻ mặt kiêu sa, chờ đợi thang máy. Cô ta diện một bộ váy hiệu Chanel mới nhất, túi xách Hermes, trang điểm kỹ lưỡng, toát lên vẻ “trâm anh thế phiệt”.
Thấy Phỉ Y Hân, ánh mắt Lan Nhược Tâm lóe lên tia khinh miệt. Cô ta bước tới, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy gai nhọn: “Ôi, cô thư ký Phỉ đấy à? Nghe nói cô vừa được Hoắc tổng ‘thị tẩm’ trong chuyến đi công tác? Chắc là dùng hết vốn liếng để leo lên giường người ta rồi nhỉ?”
Phỉ Y Hân nhếch mép, không hề nao núng. Cô chỉnh lại cổ áo, đáp trả bằng giọng điệu bình thản nhưng đầy châm chọc: “Chào cô Lan. Chà, tin tức của cô nhanh nhạy thật đấy. Nhưng mà dùng từ ‘thị tẩm’ thì hơi hạ thấp Hoắc tổng quá. Phải nói là chúng tôi ‘hòa hợp’ vô cùng. Anh ấy… rất tuyệt, kỹ thuật điêu luyện, lại còn rất dai sức nữa. Cô biết đấy, đàn ông sung mãn như vậy, phụ nữ nào mà chẳng mê.”
Lan Nhược Tâm nghe xong mặt đỏ tía tai vì tức giận và ghen tuông. Cô ta vốn dĩ thích Hoắc Đông Thần từ lâu, nhưng chưa bao giờ được anh ta để mắt tới. Giờ nghe con nhỏ thư ký thấp hèn này khoe khoang chuyện giường chiếu với người trong mộng của mình, cô ta sao chịu nổi.
“Cô… đồ mặt dày vô sỉ! Đừng tưởng Hoắc tổng chơi qua đường với cô vài lần là cô có thể lên mặt. Loại gái rẻ tiền như cô chỉ xứng đáng làm đồ chơi thôi!” Lan Nhược Tâm rít lên.
Phỉ Y Hân cười khẩy, bước lại gần hơn, thì thầm vào tai đối thủ: “Đồ chơi hay bảo bối thì chưa biết, nhưng ít nhất tôi được anh ấy ôm ấp mỗi đêm, còn cô… chỉ có thể đứng đây mà thèm thuồng. À mà, cái của anh ấy to lắm nha, tầm 17-18cm đấy, làm tôi sướng đến phát điên lên được. Tiếc là cô cả đời này cũng không có phúc phận được nếm thử đâu.”
“Mày… con khốn!” Lan Nhược Tâm mất hết lý trí, vung tay lên, giáng một cái tát thật mạnh về phía Phỉ Y Hân.
Phỉ Y Hân nhìn thấy cái tát đang tới. Với phản xạ của cô, cô thừa sức né tránh hoặc đỡ lấy. Nhưng khóe mắt cô bắt gặp bóng dáng cao lớn quen thuộc đang bước vào cửa xoay. Một nụ cười quỷ dị lướt qua môi cô. Cô hơi nghiêng người, để lực tay của Lan Nhược Tâm sượt qua má mình một chút, đủ để tạo ra tiếng BỐP giòn giã và để lại dấu đỏ, rồi thuận thế ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo.
“Á!” Phỉ Y Hân kêu lên một tiếng đau đớn, tay ôm lấy một bên má, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Lan Nhược Tâm đầy vẻ cam chịu và yếu đuối.
Lan Nhược Tâm sững sờ nhìn bàn tay mình, rồi nhìn Phỉ Y Hân đang nằm dưới đất. Cô ta chưa kịp hả hê thì một luồng khí lạnh thấu xương đã bao trùm lấy không gian sảnh lớn.
“CÔ ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?”
Tiếng gầm giận dữ vang lên như sấm nổ bên tai. Hoắc Đông Thần sải bước như vũ bão tiến tới, gương mặt đen kịt như Diêm Vương đòi mạng. Hắn lướt qua Lan Nhược Tâm như nhìn một đống rác rưởi, vội vàng cúi xuống đỡ Phỉ Y Hân dậy.
“Tiểu Hân! Em có sao không?” Giọng hắn run lên vì lo lắng khi nhìn thấy dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng nõn của cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận