Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hồi nhỏ mẹ chiều hư con quá rồi. Đã kết hôn rồi mà còn như vậy.” Trịnh Uyển nói, “Ở nhà sẽ không phải là Tiểu Lý nấu cơm đó chứ?”

Ban Ấu An chột dạ: “Con cũng có làm vài lần.”

Này không thể trách con, Ban Ấu An nghĩ. Lý Mông cũng rất thích đùa nghịch ở trong phòng bếp, cô tuy rằng không nấu cơm nhưng rửa chén hay thu dọn gì đó cô có làm.

Trịnh Uyển vừa nghe liền hiểu.

“Cũng là do con may mắn, để con gặp được Tiểu Lý.” Trịnh Uyển xoa lỗ tai con gái, “Nhưng cho dù là chuyện gì đi nữa thì hai đứa cũng nên chia ra cho nhau, bằng không sẽ cảm thấy không cân bằng.”

Ban Ấu An gật đầu mạnh.

“Đó là cuộc sống của con, mẹ cũng không thể nói gì nhiều được.” Trịnh Uyển thở dài, “Nói nhiều con sẽ thấy mẹ phiền.”

Ban Ấu An chạy nhanh tới bên bà làm nũng: “Không phiền đâu mẹ, mẹ nói cái gì cũng có đạo lý hết á. Chỉ cần mẹ nói không được ly hôn thì con với Lý Mông sẽ không dám ly hôn.”

Trịnh Uyển trừng mắt nhìn cô: “Con sửa lại cái tật lúc nào cũng nói ly hôn kia đi.”

Ban Ấu An lập tức làm động tác đem miệng khoá lại chọc Trịnh Uyển cười rộ lên.

Dỗ Trịnh Uyển xong Ban Ấu An tính sẽ đi dỗ dành Ban Bảo Minh tiếp, mới bước đến phòng khách cô thấy Ban Bảo Minh đang cùng hai mẹ con Lý Mông đang nói chuyện rất vui vẻ.

Nhớ đến trước đây Ban Ấu An đi xem mắt qua lại với Lý Mông chưa được một năm thì đã kết hôn, làm cho Ban Bảo Minh luôn rất oán giận với Lý Mông, ông không nỡ cho Ban Ấu An cưới chồng sớm. Cha vợ nhìn con rể này rất không vừa mắt. Sau đó cũng không biết Lý Mông đã làm thế nào mà Ban Bảo Minh mở miệng cái gì cũng Tiểu Lý, Tiểu Lý không ngừng.

Bọn họ nói chuyện đến hăng say, Ban Ấu An cũng không xen vào ngồi ở một bên nghe.

“An An nhà chúng ta khi còn nhỏ rất hung dữ.” Ban Bảo Minh nói, “Lúc đi nhà trẻ con bé còn đánh nhau với mấy bạn học nam và còn chiến thắng nữa đấy.”

Lý Mông tò mò: “Sao cô ấy thắng được ạ?”

Ban Bảo Minh lắc đầu: “Con bé chuyên môn đá chân của đám nhóc đó, có một lần đá người ta rất nặng làm cho các bậc phụ huynh chạy đến trường.”

Lý Mông cười lớn giống như bình nước đang sôi ục ục.

Ban Ấu An: “…”

“Sau đó được chúng ta dạy dỗ một thời gian dài đến khi học tiểu học con bé mới chịu ngoan ngoãn.” Ban Bảo Minh nói, “Hiện tại nhớ lại vẫn thấy buồn cười.”

Lý Mông cười nửa ngày rồi bị Ban Ấu An dùng ánh mắt sắc bén cảnh cáo.

Trương Nguyệt ở một bên nói: “Ông đừng nói vậy, Lý Mông khi còn nhỏ cũng rất nghịch ngợm, lên làm lớp trưởng còn lôi kéo bạn học đi đánh nhau, coi bạn học như đệ tử mình.”

Lý Mông phản bác: “Khi đó con làm việc chính nghĩa nha.”

Trương Nguyệt liếc anh một cái: “Con xem, lúc nào cũng ngụy biện. Về sau đừng đem cái tật xấu này dạy cho con của con.”

“Sau lại thế…”

“Nói đến con mới nhớ,” Ban Bảo Minh đột nhiên hỏi, “Tiểu Lý à, các con tính khi sinh con?”

Lý Mông cùng Ban Ấu An đồng thời sửng sốt.

“Ban đầu cảm thấy An An với con vẫn còn nhỏ nên cũng không hỏi các con. Cha không phải thúc giục các con sinh con, chỉ là muốn hỏi kế hoạch của các con một chút thôi.”

Ban Bảo Minh ở nhà buồn chán cũng không ra khỏi cửa, trên dưới hàng xóm nhóm ở trong căn hộ ông bằng tuổi ông đã có cháu chắt hết rồi, mỗi ngày đều mang theo đứa bé chạy tới chạy lui trông rất đáng yêu.

Ban Ấu An biết cha cô đang nghĩ gì, cô đã sớm nhìn ra Ban Bảo Minh đang ghen tỵ với chú hàng xóm vì người đó có một đứa cháu gái nhỏ.

Lý Mông trấn an nhìn Ban Ấu An một cái, nói: “Tạm thời chúng con chưa có tính tới.”

Ban Ấu An thở phào nhẹ nhõm, nếu Lý Mông đã thay cô ra đứng trước họng súng vậy thì cô sẽ tiếp tục giả bộ làm con rùa rục cổ vậy.

“Con đây là có ý gì?” Ban Bảo Minh có chút khó hiểu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận