Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Nửa Đêm và Hình Phạt “Cấm Vận”
Vi Dự đúng là đang ấp ủ một bí mật lớn. Anh đang vẽ. Không phải truyện tranh, mà là một câu chuyện tình. Câu chuyện của họ . Anh muốn nó là món quà sinh nhật hoàn hảo nhất .
Nhưng ý tưởng về một món quà khác đột nhiên nảy ra.
“Cuối tuần này, chúng ta đi cắm trại đi.” Anh nói với cô vào sáng hôm sau .
“Cắm trại?” Cô ngạc nhiên. “Anh… mà chịu ra khỏi nhà sao?”
“Chỉ với em thôi.” Anh ôm cô từ phía sau. “Chúng ta sẽ đến bãi biển . Lần trước ngắm bình minh , lần này… chúng ta ngắm hoàng hôn . Ngủ lại một đêm.”
“Ngủ lại?” Tim cô đập nhanh. “Ngủ ở đâu? Lều á? Anh biết dựng lều không?”
“Không…” Anh ngượng ngùng. “Nhưng… chúng ta có thể ngủ trong xe.”
Ngủ trong xe. Bốn từ đó lập tức vẽ ra bao nhiêu hình ảnh nóng bỏng trong đầu Điền Điềm.
Nhưng có một vấn đề: “Cả hai chúng ta đều không biết lái xe.”
Cuối cùng, Dì Chu lại ra tay. Bà sắp xếp chú tài xế riêng của gia đình đưa họ đi, và đón về vào ngày hôm sau .
Vi Dự, cảm thấy hơi bất tiện, thầm quyết tâm phải đi học lái xe .
Đêm đó, anh mải mê lên kế hoạch, chuẩn bị mọi thứ, từ đèn lồng, đồ ăn, cho đến danh sách nhạc lãng mạn. Anh say sưa đến mức quên cả thời gian. Đã 2 giờ sáng .
Anh nhìn điện thoại, nhớ cô da diết. Chỉ muốn nhắn cho cô một tin “ngủ ngon”. Nhưng anh sợ làm cô thức giấc. Tay anh run rẩy, và bằng một cách nào đó, anh đã lỡ bấm gửi đi một tin nhắn trống rỗng, chỉ có hai chữ: “Điềm Điềm” .
“Chết tiệt!” Anh luống cuống thu hồi . Nhưng quá muộn, dấu “đã thu hồi” nằm chình ình trên màn hình .
Xong rồi. Mai cô ấy giết mình mất.
________________

Sáng hôm sau, Điền Điềm tỉnh dậy. Tin nhắn 2 giờ sáng. Cô không giận. Cô chỉ thấy xót. Anh lại thức khuya .
Cô không nói không rằng, cầm chìa khóa dự phòng, mở cửa nhà anh .
Anh đang ngủ say, chăn quấn quanh người như một con tằm lớn, chỉ hở ra mái tóc đen rối bù .
Cô rón rén trèo lên giường . Nhưng cô không nằm cạnh. Cô nhẹ nhàng… bò lên người anh. Cô ngồi hẳn lên hông anh, cúi xuống, nhìn khuôn mặt say ngủ của người đàn ông mà cô yêu .
Hơi ấm từ cơ thể cô, trọng lượng mềm mại đè lên người, khiến Vi Dự cựa mình .
“Ưm… Điềm Điềm?” Anh mở mắt, giọng ngái ngủ đáng yêu .
“Mấy giờ?” Giọng cô nghiêm khắc, nhưng tay cô lại đang nghịch ngợm vuốt ve lồng ngực anh .
Anh tỉnh ngủ ngay lập tức. Anh kéo chăn, trùm cả hai lại . “Anh… anh chỉ…”
Anh không giải thích. Anh chỉ rúc mặt vào cổ cô, hôn lên làn da mềm . “Anh xin lỗi…”
“Anh hứa với em rồi mà.”
“Đây là lần cuối cùng! Anh thề!”
“Em không tin.” Cô nói, nhưng rồi cô cảm nhận được một thứ gì đó… đang cứng dần lên, thúc vào mông cô. Dù mới sáng sớm, cơ thể anh vẫn luôn thành thật.
“Vi Dự…” Cô rên rỉ.
“Em… trừng phạt anh đi…” Anh thì thầm, giọng khàn đặc, tay bắt đầu luồn vào áo cô.
“Được.” Cô cười gian. “Em phạt anh… ‘cấm vận’ một tháng.”
“CÁI GÌ?”
Vi Dự bật dậy như lò xo . Cái chăn tuột xuống, để lộ lồng ngực săn chắc của anh.
“Không! Không được!” Anh hoảng loạn thực sự. Một tháng? Anh chết mất.
Anh lập tức thay đổi chiến thuật. Anh kéo cô xuống, đè cô dưới thân, hôn cô cuồng dại. “Điềm Điềm… em không thể làm thế với anh… Em biết anh… anh cần em mà…”
Anh hôn xuống cổ cô, xuống xương quai xanh, tay anh bóp chặt lấy eo cô.
“Dự ca ca…” Cô giả vờ kháng cự. “Làm nũng cũng vô ích…”
“Anh sẽ không bao giờ thức khuya nữa!” Anh hứa chắc nịch, mặt mày nghiêm trọng. “Chỉ cần em đừng… ‘cấm vận’ anh.”
Điền Điềm cố nhịn cười. “Thật không?”
“Thật!”
“Được.” Cô vòng tay qua cổ anh. “Vậy… tối nay đi cắm trại, anh phải ‘bù’ cho em.”
Vi Dự thở phào nhẹ nhõm, rồi mỉm cười ranh mãnh. “Tuân lệnh, bà xã.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận