Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lên đến đầu cầu thang tầng hai, sát bên tay phải là phòng của Trần Vũ Hàm, rẽ trái đi thẳng tới nữa, gần cuối hàng lang mới là phòng thay đồ của cô, cho nên Lý Mặc liếc mắt nhìn thấy chìa khóa vẫn đang cắm trên cửa phòng cô liền thay đổi ý định, trước tiên vào phòng cô xem thử, anh ta muốn xem nơi Trần Vũ Hàm ở một mình trông như thế nào, muốn biết giường cô ngủ mỗi tối có phải rất mềm hay không.
Anh ta vớ lấy chìa khóa rồi lẻn vào phòng.
Căn phòng không phải quá lớn, bên trong còn lắp đặt một nhà vệ sinh riêng, một bên còn có ban công nhỏ ngăn cách bởi một cửa trượt sát đất trong suốt, cách bài trí rất ấm áp.
Ánh mắt anh ta đảo qua trên giường, liếc mắt một cái liền nhìn thấy chiếc váy xuyên thấu phía trên, còn cả chiếc qυầи ɭóŧ ren đen mà Trần Vũ Hàm quên ném vào giỏ đựng quần áo bẩn, anh ta chăm chú nhìn kỹ, phía trên qυầи ɭóŧ hình như còn vài vệt nước đã khô, anh ta cầm lên để dưới chóp mũi ngửi thử, toàn là hương thơm thoang thoảng trên người cô.
————

Lý Mặc vốn dĩ không định làm gì cả, nhưng trong phòng lúc này chỉ có mình anh ta, còn có vài bộ quần áo mà Trần Vũ Hàm đã mặc.
Chiếc váy này ngắn như vậy, đoán chừng không che được mông nhỉ? Còn cả chiếc qυầи ɭóŧ này nữa, mép vải hẹp như vậy, mặc lên chắc cũng không che được lỗ nhỏ phóng túng của cô đi?
Anh ta càng nghĩ, trong đầu lại càng không khống chế được mà tưởng tượng ra một vài hình ảnh dơ bẩn, dường như anh ta còn nhìn thấy Trần Vũ Hàm đang nằm trên giường câu dẫn anh ta.
Gậy thịt giữa đũng quần đã có phản ứng, cảm giác ham muốn trỗi dậy mạnh mẽ.
Lý Mặc vội vàng cởi thắt dây lưng, quấn chiếc qυầи ɭóŧ ren mà Trần Vũ Hàm đã mặc quanh gậy thịt, trong đầu tưởng tượng đang cắm vào lỗ nhỏ ướŧ áŧ của cô……
Tiểu Đào giúp Trần Vũ Hàm thu dọn quần áo xong, lại nói vài ba câu về chuyện tình cảm với cô, sau đó cầm tiền lương để lát nữa đưa cho Lý Mặc rồi mang mấy chiếc hộp chuyển phát nhanh đã tháo ra đưa đi.
Sắp đến giờ tan làm, cô ấy quyết định sau khi đưa tiền lương cho Lý Mặc xong, sẽ nói rõ ràng với anh ta rằng có lẽ bản thân không thích hợp lắm với anh ta, yêu đương thì thôi đi, làm bạn thì có thể suy nghĩ thêm.
Tiểu Đào đang chuẩn bị xuống tầng, mới bước xuống một bậc, đột nhiên dường như nghe thấy có tiếng động trong phòng bên cạnh, liền nghi ngờ quay đầu lại nhìn, cửa phòng vẫn đang đóng chặt, không có bất cứ cái gì khác thường xảy ra, cô ấy lại bắt đầu nghi ngờ bản thân vừa rồi có phải nghe nhầm hay không.
Cô ấy ngừng lại một lúc rồi tiếp tục đi xuống dưới, nhưng xuống đến tầng một lại không thấy bóng dáng Lý Mặc đâu, lại khiến cô ấy khó hiểu.
“Người đâu rồi?”
Tiểu Đào nhìn xung quanh, lại nhìn ra bên ngoài, lo lắng có khi nào Lý Mặc sẽ im lặng rời đi hay không, vậy tiền lương Trần Vũ Hàm đưa còn chưa giao lại cho anh ta thì sao đây.
mà cô ấy tìm kiếm đang nghiêng người lách ra khỏi phòng, sau khi nhét lại chìa khóa vào ổ khóa, anh ta nhẹ nhàng bước xuống lầu.
Đứng trên cầu thang, thấy dưới tầng một không có bóng dáng của Tiểu Đào, anh ta dừng bước, lại quay người nhẹ nhàng đi về phía phòng thay đồ của Trần Vũ Hàm.
Anh ta lại muốn đi nhìn Trần Vũ Hàm một cái, có thể nói chuyện với cô vài câu cũng tốt, nói không chừng cô đang ở đó đợi mình đến tìm cô thì sao.
Ánh mắt Lý Mặc hoàn toàn tập trung vào cánh cửa phòng thay đồ đang đóng chặt, mắt thấy còn vài mét nữa là tới rồi, đột nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Đào sốt ruột gọi mình: “Lý Mặc!”
Quay đầu nhìn lại, cô ấy đang đứng ở tầng một ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, sau đó vội vàng lên tầng, vẫy tay với anh, gọi: “Không được tự tiện lên tầng hai đâu, không phải em đã nói với anh rồi sao, anh lên đây làm gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận