Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh hơi nhấc xe, một lúc lâu sau mới thì thầm hỏi: “Còn muốn mua gì nữa không?”

Cố Nhan hít một hơi thật sâu, mùi hương trêи người anh mang đến cho cô cảm giác an toàn chưa từng có. Chu Quân Ngôn kéo cô ra để tránh bị ngạt thở.

Cổ họng Cố Nhan bật ra vài tiếng nho nhỏ: “Chúng ta về được không? Em muốn về nhà.”

Mấy đứa nhóc từ hàng khoai tây chiên chạy ra làm Chu Quân Ngôn phải ôm lấy eo cô kéo sang một bên.

Anh phát hiện mấy người đang xếp hàng tính tiền đều đang ngó qua đây, ánh mắt của họ làm anh khó chịu. Từ nhỏ đến lớn anh ghét nhất là trở thành đề tài bàn tán của người khác.

Chu Quân Ngôn tránh ánh mắt họ, nắm cánh tay Cố Nhan. Cố Nhan đoán được anh muốn làm gì bèn dán mặt vào gáy anh nhìn chăm chú, nói khẽ: ” Đừng..”

Chu Quân Ngôn vô thức dùng ngón cái vuốt ve cánh tay cô, không biết đang nghĩ gì mà cuối cùng chỉ vỗ nhẹ lên lưng cô, nói nhỏ: “Tôi muốn tính tiền.” Giọng anh hơi lạ.

Tuy trong lòng rất khó chịu nhưng anh biết nguồn cơn không phải từ Cố Nhan, mà từ chính bản thân mình khi dung túng cô.

Sau một hồi im lặng, Chu Quân Ngôn ngó lơ những ánh mắt cùng những tiếng xì xào quanh mình, nắm tay cô bước lên hai bước chuẩn bị tính tiền.

Có điều lối đi giữa các quầy thu ngân không đủ cho hai người đứng. Cố Nhan đấu tranh một lúc, rốt cuộc buông cánh tay đang vòng qua cổ anh ra.

Mặt cô ửng đỏ, vừa đáng thương vừa yếu ớt. Chu Quân Ngôn trông cô cúi đầu tiến lên trước vài bước, đứng ngoài yên lặng chờ anh tính tiền.

Chu Quân Ngôn tìm mã thanh toán trả tiền rồi xách hai túi lớn bỏ vào giỏ xe đẩy. Cố Nhan không nói gì, chỉ nắm áo anh theo xuống gara.

Sau khi bỏ túi lớn vào cốp xe, Chu Quân Ngôn ngẩng đầu nhìn Cố Nhan đã ngồi vào ghế phụ.

Anh thầm nghĩ đây chắc là lần đầu tiên trêи xe yên ắng đến thế. Song anh rất nhanh bác bỏ, lần đưa cô về từ bệnh viện cũng yên tĩnh thế này.

Nhưng vậy rất quan trọng ư? Câu trả lời chắc chắn là không.

Cố Nhan im lặng cúi đầu nghịch điện thoại khiến anh hơi bối rối.

Về đến nhà, cô nhận túi nguyên liệu trêи tay anh xách thẳng vào bếp: “Một tiếng sau sẽ có cơm.”

Giọng cô khe khẽ, trong trẻo như thể chuyện ở siêu thị chưa hề xảy ra. Ấy vậy, hình ảnh cô luống cuống ở siêu thị vẫn đọng lại trong ký ức của anh.

Tiếng thái thịt truyền ra từ phòng bếp làm Chu Quân Ngôn chợt nhớ ra cách đây không lâu, Cố Nhan từng nói người và động vật rất khác biệt: Con người luôn khống chế được hành động của mình.

Nếu anh khống chế được chân của mình thì giờ đã không đứng trước cửa bếp kiểu này.

Lúc Chu Quân Ngôn vào, Cố Nhan đang cắt bí đao. Cô cắt vừa nhanh vừa mỏng, kỹ thuật khá giống Chu Ninh. Bấy giờ Chu Quân Ngôn mới để ý tay cô rất nhỏ, mỗi lần hạ dao cứ như sắp cắt luôn ngón trỏ của mình vậy.

Chu Quân Ngôn bước mấy bước đứng sau cô.

“Anh thích bí đao hầm móng heo không? Ngon lắm nhé.” Nhận ra người ở đằng sau, Cố Nhan quay đầu cười với anh.

Chu Quân Ngôn bình tĩnh nhìn cô. Rất lâu sau, anh cất giọng trầm thấp: “Chuyện vừa nãy là thế nào?”

Tay thái thịt của Cố Nhan dừng lại. Im lặng một chốc, cô bỏ dao xuống quay người nhìn anh.

Anh thật sự là người tốt, cô nghĩ thầm. Dù ghét cô, anh vẫn lo cô dầm mưa sinh bệnh mà đưa về. Chẳng qua sự quan tâm ấy chỉ là phép lịch sự cơ bản khi thấy phụ nữ gặp khó khăn, chỉ thế thôi.

Cố Nhan nghiêng người khẽ hôn cằm anh. Anh không lùi bước cũng không tránh né, cô liền nhón chân hôn dần lên, đến khi môi hai người chạm nhau thì dừng lại.

45

Cố Nhan dừng mắt trêи chiếc cằm dính đầy dấu son nhàn nhạt của mình, giơ tay tính lau, nhưng chưa kịp chạm vào đã bị Chu Quân Ngôn bắt lấy. Anh im lặng rũ mắt, tay vẫn nắm chặt cổ tay cô.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Cố Nhan bị anh nhìn đến nỗi mặt ửng hồng, sau một lúc chần chừ thì kéo ngón tay anh bỏ vào miệng. Bấy giờ cô mới để ý anh hoàn toàn thả lỏng không định kháng cự.

Chu Quân Ngôn trông cô run rẩy khép mi và ngậm đôi môi đầy đặn, đảo nhẹ đầu lưỡi mềm mại qua đốt ngón trỏ anh rồi nhếch môi cười, hồi lâu mới rút ngón tay nhớp nháp ra khỏi miệng cô.

Cố Nhan thất vọng mở mắt, đối diện với đôi con ngươi đen nhánh của anh. Bốn mắt nhìn nhau, hô hấp dần trở nên hỗn loạn. Chu Quân Ngôn cúi đầu chạm vào môi cô, Cố Nhan không kìm được run rẩy.

Cơ thể anh dán sát người cô, lưng cô dựa vào vách tường lạnh lẽo, cảm giác như toàn bộ giác quan đều mất khống chế. Ngoài việc cuốn lấy đầu lưỡi anh thì cô chẳng thể làm gì khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận