Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hô —— hô, hô.”

Chạy còn chưa đến 100 mét , hô hấp của cô đã theo không kịp, Tô Hòa Mặc túm lấy cố áo đồng phục của cô , mới làm bước chân cô dừng lại.

“Tôi nói cô, muốn làm gì !” Chạy vội dồn dập cũng làm hắn thở dốc .

“bà ngoại, bà ngoại.” cô giãy giụa cổ tay, không màng khó chịu, cố chấp nhấc chân muốn đi về phía trước.

“bà ngoại cái gì mà bà ngoại, bà ngoại của cô thì làm sao vậy?”

Tiêu Trúc Vũ không nói một lời , đánh cánh tay hắn, mí mắt cực kỳ mệt mỏi không ngừng muốn rũ, xuống, nức nở khóc lóc kháng cự hắn, Tô Hòa Mặc nghĩ đến cô vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ kia của bảo vệ ở cửa .

“bà ngoại cô cũng có bệnh ở đùi?Muốn trở về nhìn xem?”

Lúc này mới hoảng loạn gật gật đầu.

“Cô mẹ nó thật ngu ngốc, sao không gọi điện thoại a, trước tiên hạ sốt cái đã, tôi thấy đầu óc của cô bị nóng hỏng rồi.”

Tô Hòa Mặc nhìn thoáng qua phía sau, bác bảo vệ đang ở cổng trường đã vọt ra, tuy rằng chân không linh hoạt lắm, nhưng vẫn như cũ là chỉ vào bọn họ thất tha thất thểu rống to: Trở về cho tôi, hai em học sinh này, có giấy xin nghỉ không?!”

“Bác, tôi chỉ muốn đi đối diện mua thuốc, không trốn học!”

Hắn một tay bung dù, nhìn nhìn hai bên đường đã hết xe xuôi ngược, cái tay cầm cổ áo cô cũng thả ra , nhanh chóng dẫn cô hướng đến phòng khám đối diện bên đường mà chạy qua.

Tiêu Trúc Vũ bị nước lạnh xối lạnh run rẩy miệng cũng trắng bệch, ôm nước ấm ngồi ở trên ghế ở đại sảnh run bần bật, Tô Hòa Mặc nhìn cô uống xong thuốc, đem cả hạ sốt cùng tránh thai nhét vàotrong tay cô .

Lấy di động ra hỏi: “Cô có số điện thoại của bà ngoại không ?.”

Cô lắp bắp báo đọc một chuỗi số không rành mạch,phải cùng cô lặp lại xác nhận rất nhiều lần, mới xác định không lầm thì mới gọi đi.

Nhưng mà, một lần.

Hai lần, ba lần.

Không ai tiếp điện thoại làm hắn cũng có chút luống cuống, càng không cần nhắc đến người bệnh đang ngồi trước mặt này, trong mắt chứa nước mắt đáng thương vô cùng , nhìn hắn giống như thiên thần được chúa cứu thế phái xuống, kỳ vọng lớn lao .

Nhiệm vụ này quả thực trọng đại.

Điện thoại tự động ngắt, Tô Hòa Mặc thở dài, nhận mệnh click mở bản đồ trên di động .

“Nói cho tôi biết, bà ngoại cô ở đâu?.”

Tô Hòa Mặc dặn dò cô , nếu hạ sốt thì tự mình trở về phòng học, Tiêu Trúc Vũ sốt ca, nằm ở ghế dựa ngủ rồi.

May mắn ở phòng khám này, có haii bác sĩ qua một lát sẽ tới kiểm tra nhiệt độ cơ thể cô một lần.

Bạch Dương năm tiếng sau khi cô rời khỏi hắn ,tìm được cô, vọt vào phòng khám nhìn thấy cô ngồi ở trong một góc , lực đạo mạnh mẽ bóp chặt cổ cô như đang bóp cổ một con vịt, lại mạnh thêm một chút thì cũng có thể làm gãy cổ cô , Tiêu Trúc Vũ sống sờ sờ vì hít thở không thông mà tỉnh lại, hai mắt sung huyết không màn đến cặp mặt sợ hãi của cô.

“Tôi mẹ nó cho rằng em mất tích! Chạy!”

Bạch Dương tới gần mặt cô rống giận, ngữ khí kinh hoảng thất thố, cảm giác vui sướng khi tìm được cô còn chưa kịp nổi lên, liền bị thay thành lửa giận. Chóp mũi chống chóp mũi, cô không thấy rõ khuôn mặt bạo nộ của hắn, chỉ cảm thấy bị nước miếng phun lên mặt rất nhiều.

Muốn hô hấp cô vung vẩy hai chân, hướng đầu gối hắn đá lên,quần màu đen bị đá hiện ra hai vết dấu chân màu xám.

Bạch Dương tay phải nắm chặt nắm tay ,dùng sức đấm vào bụng cô!

Đè thấp dây thanh quản,thấp giọng cảnh cáo: “Còn dám động, em cho rằng phát sốt không rên một tiếng, giấu tôi đến đây là rất giỏi?”

Thân thể khổng lồ của hắn bao phủ thiếu nữ mảnh mai đang ngồi ở trên ghế bệnh , khớp xương bàn tay nhô lên ép cái bụng gầy yếu thít chặt, hít thở không thông, Tiêu Trúc Vũ bắt lấy bàn tay ở cổ, khóc không thành tiếng.

“Chúng ta trở về cùng nhau tính sổ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận