Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ah…”
Hai ngón ray Thiếu Minh ở trong hoa huyệt cô không ngừng luật động.
Phỉ Nhược rung rẩy, ôm lấy cổ anh, khuôn miệng nhỏ nhắn phát ra từng tiếng rêи ɾỉ mê người. Nhưng nhanh chóng đôi môi ấy đã bị ngậm lấy.
Thiếu Minh nút lấy chiếc lưỡi đinh hương của cô. Bên dưới không ngừng cày cấy, rất nhanh từng dòng nước ấm từ hoa huyệt tuôn ra thấm ướt cả mảng quần.
Tiếng mυ”ŧ mác hôn nhau, tiếng hít thở hỗn loạn, tiếng rên ú ớ của cô, tiếng nhóp nhép bên dưới tiểu huyệt, cả sự hút chặt lấy hai ngón tay. Tất cả như một đòn tấn công mạnh mẽ vào lớn não anh. Cự vật của anh nhanh chóng trở nên cứng rắn, chỉ muốn ngay lập tức được thoát ra tung hoành.
Thiếu Minh mυ”ŧ mạnh lấy môi cô rồi rời đi, rút hai ngón tay ra. Không chần chừ cởϊ qυầи ngoài lẫn quần con của cô xuống.
Anh hôn lấy cổ cô, một đường kéo xuống xương quai xanh quyến rũ, lướt qua bộ ngực đẫy đà đi xuống dưới.
Thiếu Minh quỳ xuống sàn, không kiêng nễ mà ngắm nhìn nơi tư mật của cô.
Trong vô thức, Phỉ Nhược khép hai chân lại, che đậy mật huyệt đã ướŧ áŧ ửng đỏ.
Nhưng nhanh chóng chân cô lại bị tách ra. Thiếu Minh nắm lấy một bên đùi cô nâng lên, hoa huyệt xinh đẹp cứ thế rung rẩy trước mắt anh.
“Anh muốn nhìn”
Làm ơn, đừng nói thẳng như vậy được không.
Thật nóng. Sao lại nóng vậy chứ?
Một cơn nóng lan tràn khắp cơ thể cô, cô có thể cảm nhận được mặt mình đang ửng đỏ, bụng dưới thắt lại, một dòng nước ấm chảy ra.
Ah, sao lại như thế chứ? Làm ơn đừng mà, thật xấu hổ.
Phỉ Nhược nhìn đi chỗ khác, né tránh ánh mắt anh.
“Phấn khích như vậy?”
Thiếu Minh vừa nói một đốt ngón tay vừa đâm vào hoa huyệt cô xoay tròn, ánh mắt đυ.c ngầu nhìn cô.
“Ưʍ..”
Nghe được tiếng rên của cô, anh càng cho tay vào sâu hơn, cách vách thịt ngay lập tức hút lấy. Anh chậm rãi rút ra, kéo theo một sợi chỉ dâʍ ɖị©ɧ óng ánh, anh thích thú đâm trở vào, lại rút ra, lực tay dần tăng lên, tiếng nhóp nhép một lần nữa vang vọng căn phòng.
“Ah.. đừng, đừng vậy mà..”
Phỉ Nhược bị anh mạnh mẽ kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thân dưới không kìm được mà uốn éo né tránh. Nhưng trong mắt Thiếu Minh, hành động này được xem là nhiệt tình hướng ứng, cổ vũ anh làm nhiều hơn nữa.
“Đừng, không được”
Phỉ Nhược hốt hoảng, vội đẩy đầu anh.
Sao anh có thể làm vậy chứ?
Đầu Thiếu Minh dán sát vào hạ bộ cô, chiếc lưỡi ranh mãnh càn quấy khắp cánh hoa.
Thật nóng, thật ướt.
Đây không phải lần đầu tiên anh làm thế này với cô, nhưng thật sự cô không tiếp nhận nổi.
Cảm giác tê dại phía dưới như rút hết sinh lực của cô, hai chân rung rẩy, tay bám chặt vào cửa sổ để đứng vững. Mật dịch tràn ra ngày càng nhiều. Thiếu Minh ra sức hút lấy.
Không được, nếu anh còn tiếp tục, cô sợ mình sẽ gục xuống đây mất.
“Minh, đủ rồi, làm ơn..”
Ngay lúc sắp không trụ được nữa, hình như đã nghe tiếng gì đó, tiếng… kéo khóa quần.
Hai chân Phỉ Nhược khụy xuống, một vòng tay rắn chắc ngay lập tức ôm lấy cô, cả cơ thể cô mềm nhũn nằm trong vòng tay anh.
Cuối cùng, anh cũng chịu buông tha cô.
Nhưng mà, đó chỉ là dạo đầu.
Cô cảm nhận được, một vật cứng rắn đang chống đẩy trước cửa huyệt không ngừng ma sát lên xuống. Mà vật này, cô đã quá quen thuộc rồi.
“Anh…”
“Nhược Nhược… ôm anh”
Giọng anh khàn đυ.c, nỉ non bên tai cô. Một tay cầm lấy vật cứng rắn của mình hơi nhấn vào.
“Minh”
Phỉ Nhược mơ màng ôm lấy cổ anh, miệng thì thầm tên anh.
Thiếu Minh hài lòng mỉm cười, hông dùng lực, một đường nhấn thẳng vào nơi sâu nhất của cô.
“Ahh..”
“Sao vẫn chặt như vậy?”
Thiếu Minh thoải mái để cô bao lấy, sự ép chặt làm anh như phát điên. Hông nhịp nhàng di chuyển. Anh cầm hai chân cô quấn lấy quanh hông mình.
Phỉ Nhược chới với chỉ biết bám chặt vào anh, bên dưới thắt mạnh.
Tư thế này càng làm anh vào sâu trong cô.
Thiếu Minh vừa ôm lấy cô, vừa di chuyển về phía giường. Mỗi bước đi càng làm anh thúc sâu vào.
“Áh… Minh…”
Anh ngồi lên giường, để Phỉ Nhược ngồi trên đùi anh. Đại vật to lớn nằm im trong cô, cảm nhận cô đang khó chịu mà hút chặt lấy mình.
Thiếu Minh không vội vàng, từ từ chiếm lấy môi cô, tay luồn vào áo cô cởi móc áo ngực, cặp ngực được thả lỏng, bàn tay anh càn rỡ mà nắm lấy xoa nắn, không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ hai đỉnh hồng.
“Minh…”
Phỉ Nhược nhỏ giọng gọi anh, tay nắm chặt vai anh, hơi nâng mông lên rồi hạ xuống.
Dường như anh rất thích chơi trò này, không ép cô đến xấu hổ thì không chịu được.
“Đây mới là bộ mặt thật của em ư?”
Bộ mặt thật? Ý anh là gì chứ? Nói cô dâʍ đãиɠ sao?
Hừ, tên đáng chết!
Là vì ai chứ?
Hết chap 57.
Ý tưởng về H của ta đã cạn kiệt rùi. Huhu.. -((

Bình luận (0)

Để lại bình luận