Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lâu sau, nàng đứng ở cửa thư phòng, lòng ta có chút kinh ngạc, đem nàng ôm lấy, làm cho nàng ngồi ở trên đùi ta.

Nàng mềm mại ghé vào ngực ta, không nói chuyện, ta cũng không có, ta hưởng thụ cái cảm giác khó có được này.

Đột nhiên, nàng trầm thấp hỏi.

Tuy âm thanh rất nhỏ nhưng là ta nghe được, lòng của ta xẹt qua một đạo dòng điện vô hình. Chỉ là, yêu là cái gì? Yêu nàng sao? Ta không biết.

Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hai mắt đẫm lệ nhìn ta, lòng ta hơi đau, ta không có biện pháp trả lời, chỉ có thể câu dẫn ra khóe môi, như bình thường cười với nàng.

Chúng ta đem nàng giam cầm hơn nửa tháng, hơn phân nửa thời gian, nàng chỉ là ngồi lẳng lặng ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn không có biểu lộ. Vô luận hai người chúng ta như thế nào hống nàng trêu chọc nàng uy hiếp nàng, nàng đều không có bất kỳ phản ứng nào.

Ta chưa bao giờ là người có tính nhẫn nại, mà ta lại để nàng hơn nửa tháng đùa giỡn. Tại lúc ta sắp đè nén không nổi thì đêm đó, nàng chủ động tới tìm ta.

Ta làm cho nàng đến bên cạnh ta, nàng lại lựa chọn Hoàng, nhìn xem nàng mềm mại ghé vào ngực hắn, lòng ta sinh không vui, nhưng chỉ là lạnh lùng nhìn bọn họ không nói lời nào. Thẳng đến nàng lại chủ động đối Hoàng cầu hoan, hai người bọn họ ở trước mặt ta hôn đến lửa nóng, ngực bị cảm giác lạ lẫm mà lại khó chịu xâm chiếm.

Cho tới nay, ta đều có quan sát đến, ánh mắt nàng nhìn Hoàng mang theo nhàn nhạt mê luyến, hôm nay, hai người bọn họ không coi ai ra gì hôn nồng nhiệt, lại để cho ta cảm giác mình như cái ngoại nhân, không cách nào chen vào bọn họ.

Cảm giác chua xót trong lòng thật là khó chịu, trong đầu lại chợt lóe lên ý nghĩ độc chiếm nàng.

Sự kiện kia đến, để cho ta thật sâu thất bại, nguyên lai chúng ta cũng có chuyện không thể khống chế. Hoàng nói với ta cái chết của nàng, ta lúc ấy căn bản không tin dù biết rõ báo cáo khám nghiệm tử thi.

Có loại cảm giác bất lực, buồn cười, vì sao nhất định phải tại sau khi nàng rời đi mới có thể hiểu được tâm ý của mình. Bởi vì tiểu nữ nhân kia mà lòng ta một khắc này lại lần nữa tĩnh mịch.

Bốn năm, trong mắt ta thời gian thật là dài đằng đẵng, cuộc sống ko có nàng, ta đột nhiên ý thức được như thế nào là gian nan.

Có lẽ là vận mệnh, ta tại ngày giỗ nàng chuẩn bị đi đến hòn đảo thuộc về ba người chúng ta, trên đường bị Ngân Hồ tập kích, bởi vì lòng tràn đầy nghĩ đến nàng, không đề phòng bị ám toán, cũng bởi vì như thế, tại Liệt Phong đường, ta ngoài ý muốn đụng phải người con gái ta vốn ko nên gặp trong đời, nhưng mà hôm nay nàng lại hảo hảo còn sống, mà lại mang theo hai cái tiểu quỷ.

Bất kể như thế nào, nàng lần nữa lại trở lại bên cạnh ta, từ nay về sau, ta sẽ không buông tay, càng sẽ không để cho nàng có bất cứ cơ hội nào thoát đi chúng ta.

Đã là nửa đêm, xung quanh đều yên tĩnh, đèn toàn bộ đều tắt, đại sảnh một mảnh đen kịt, chỉ có đèn đường ngoài sân vẫn sáng, ánh trăng sáng yếu ớt chiếu vào trong phòng, khiến cho gian phòng không đến mức đen sẫm không thấy năm ngón tay.

Tô Mộ Thu tựa tại bệ cửa sổ, nhìn mặt trăng trên cao đến ngẩn người.

Có thể là gần đây nàng ngủ nhiều nên đêm nay hoàn toàn một chút cũng không buồn ngủ.

Nàng cau lại lông mày, nhớ tới chuyện sáng nay.

Là hắn chính mình tự chuốc lấy, nếu như không phải hắn cứ khăn khăn ôm nàng, nàng sẽ không mạnh tay đẩy hắn. Bất quá, lực đạo của nàng hình như là lớn một chút, không biết ······ có hay không làm hắn bị thương······

Lắc đầu, nàng muốn vung đi nổi lo trong lòng.

Không liên quan đến nàng, đau chết hắn càng tốt.

Nàng thở dài, xoay người trở lại giường. Trên giường lớn mềm mại, hai cái thân thể đáng yêu cuộn mình ngủ say sưa.

Ngày mai nàng muốn tìm phu nhân nói tiếng cảm ơn! Dù sao cũng vì phu nhân, Tiểu Mạc Tiểu Nhưng mới được phép ngủ với nàng, chính là, nàng sợ, vạn nhất phu nhân cùng nàng nói những lời nàng ko muốn nghe thì làm sao bây giờ? Nàng thật sự sợ hãi cùng bất luận kẻ nào trong Phượng gia có quan hệ.

Nàng lấy tay nhẹ nhàng vuốt hai gò má trơn mềm, trên mặt hiện lên nhu hòa cười nhạt.

Hai cánh tay sau lưng không báo động trước bỗng dưng ôm lên eo của nàng, nàng sợ tới mức thiếu chút nữa kinh hô lên tiếng, khí tức quen thuộc sau lưng làm cho nội tâm căng cứng của nàng buông lỏng, một giây sau lại căng cứng .

“Xin hỏi các anh có chuyện gì sao?”

Nàng lạnh lùng thấp giọng nói, không dám lớn tiếng, sợ đánh thức hài tử trên giường.

Vòng eo mềm mại bị hai đại chưởng bóp chặt, hai cánh tay mặt khác bị hai bàn tay khác nắm giữ, thân thể nhỏ bé bị kẹp ở hai lồng ngực cực nóng, không cách nào nhúc nhích.

“Nhớ em.”

Hai nam nhân tiến đến bên tai nàng thấp giọng nỉ non, khêu gợi tiếng nói mị hoặc nhân tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận