Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này Chu Duệ mới ngoan ngoãn nằm xuống, tách hai chân ra.

Đã rất lâu không làm, miệng huyệt của Chu Duệ nhỏ lại. Ở nơi hồng hào, lầy lội kia của cô, Trang Úy tìm một lúc lâu mới tìm được cửa huyệt. Anh dùng ngón tay tách cánh hoa của cô ra, côn thịt cọ vào nơi riêng tư của cô. Sau khi chạm vào đỉnh hoa hai lần, Chu Duệ khiến cánh hoa run lên, cắn môi thở dốc nhìn anh, giây tiếp theo kêu một tiếng…

Trang Úy đột nhiên đi vào.

Quy đầu to lớn chen vào, xúc cảm ấm áp và trơn trượt khiến thần kinh trong đầu anh căng thẳng, hai bên thái dương đập phồng lên.

Anh duỗi tay ấn vào hoa viên của cô, cơ thể Chu Duệ run run, bên dưới chảy ra càng nhiều dâm thủy, anh đi vào từng chút từng chút một, cho đến khi toàn bộ cây côn thịt đều đi vào, trứng dái chạm vào mông cô.

Chu Duệ bị côn thịt của anh xâm nhập, anh vào sâu như vậy, cô vừa đau vừa thỏa mãn.

Trang Úy cúi đầu hôn cô, cắn môi cô rồi chậm rãi liếm láp, hạ thể cũng từ từ bắt đầu trừu động.

Tiếng rên rỉ của Chu Duệ càng lúc càng lớn, sau đó cô buông lỏng mà kêu dâm, theo tiết tấu của anh, cô run rẩy thở dốc từng đợt.

Trang Úy làm mạnh, trên người đổ đầy mồ hôi, anh rút khỏi cơ thể cô.

Đôi mắt cô ươn ướt, khóe mi cũng ướt đẫm mồ hôi, cô mê mang nhìn anh, như bị sa vào biển tình không thể thoát ra được.

Trang Úy nắm cổ chân cô, ép hai chân cô đè lên người cô, nơi riêng tư dính đầy dâm thủy kép chặt, chỉ chừa một đường thịt nộn vừa mỏng vừa dài như thịt trai.

Chu Duệ sợ hãi hừ hai tiếng, hỏi anh muốn làm gì.

Trang Úy không trả lời mà đi thẳng vào.

Hai chân kẹp chặt, khe thịt càng hẹp, dương vật bị đè ép, có một loại cảm giác khác lạ.

Anh quỳ gối trên giường làm cô một lúc lâu, tiếng rên rỉ của Chu Duệ dần dần chuyển thành “chậm một chút”, “căng quá”, nhũ thịt ở trước ngực bị đâm không ngừng đung đưa, Chu Duệ cảm thấy cơ thể mình sắp tan thành từng mảnh, nhưng cô cũng tận hưởng giây phút cơ thể hai người giao hợp ở bên nhau.

Cảm xúc nóng bỏng và nỗi nhớ nhung đã khóa hai người lại với nhau, không thể tách rời.

Khi bắn tinh, Tranh Úy thẳng lưng hung hăng đỉnh eo một chút, sau đó rút côn thịt của mình ra.

Anh đặt chân Chu Duệ xuống, nhìn thấy ánh sáng nơi khóe mắt cô, vươn tay xoa đi, thương tiếc mà hôn lên, Chu Duệ ngẩng đầu hôn lên môi anh, hé môi ngậm lấy đầu lưỡi anh, một lúc lâu sau mới thở hổn hển mà tách ra.

Sau khi tắm xong, Chu Duệ ôm chặt Trang Úy.

Cô tựa đầu vào vai anh, cọ mặt vào da anh, hỏi: “Nếu em không thể học trường kia thì sao? Chúng ta sẽ ở hai nơi khác nhau…”

Trang Úy trầm ngâm một chút, cúi đầu hôn trán cô một cái, mang đến cảm giác an toàn cho cô, anh hỏi: “Em không thi tốt sao? Hay làm sao vậy?”

Chu Duệ hít mũi, kể cho anh nghe cuộc trò chuyện tối nay cô tình cờ nghe thấy.

Trang Úy nắm lấy tay cô đặt lên miệng hôn một cái, sau đó anh vươn tay nâng cằm cô lên để cô nhìn mình, ánh mắt anh rất sáng, kiên định và chân thành, nói: “Em không cần lo lắng. Chúng ta không có khả năng tách ra. Chuyện như thế này căn bản không thể làm lung lay tương lai của chúng ta. Em có muốn mãi mãi ở bên anh không?”

Ngón tay vuốt ve mặt cô.

Chu Duệ chớp mắt, nói: “Đương nhiên muốn.”

Trang Úy năm lấy cằm cô, hôn xuống, lẩm bẩm nói: “Vậy chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Anh sẽ nỗ lực vì tương lai của chúng ta, em chỉ cần yên tâm yêu anh là được

Trang Úy bảo Chu Duệ đừng lo lắng, thật sự cô cũng không hề lo lắng như vậy. Mặc dù anh không lớn hơn cô lắm nhưng trong lòng cô, anh là trụ cột có thể xuyên trời, anh có thể che chở cô, không khiến cô bị thương.Hai người ôm nhau ngủ một giấc đến bình minh.

Lúc Chu Duệ mở mắt thì phát hiện Trang Úy đang thu dọn đồ đạc trên mặt đất, quần áo, áo mưa, khăn giấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận