Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Là sai trêu đùa trước? Bé con phải kiên cường lên.” Hắn cẩn thận đặt Đàm Ngư trên lớp da thú mềm mại, sau đó tiếp tục luật động thân dưới.

“Hiên à… Để em nghỉ ngơi đi mà.” Đàm Ngư đưa tay lên ôm cổ hắn, giọng không ngừng nỉ non.

Có điều giọng người thiếu nữ càng cầu xin, càng khiến Ý Hiên không kìm được hưng phấn. Hắn hôn lên trán Đàm Ngư, cất giọng an ủi: “Một lần nữa thôi có được không?”

Đàm Ngư muốn lắc đầu song nhìn thấy ánh mắt say mê của hắn lại không nỡ: “Một lần nữa thôi đó.”

Một lần như vậy mà kéo dài đến rạng sáng hôm sau. Đàm Ngư sớm đã bị hắn lăn lộn tới lên đỉnh mà ngất đi, chỉ có Ý Hiên không ngừng hoạt động.

Tiểu yêu tinh mê người khiến hắn không thể dừng lại nổi.

Thật là yêu quái kẻ thù phái tới hút hết tinh khí của hắn mà. Vừa rút ra cự vật lớn, tinh dịch bên trong hoa huyệt ồ ạt chảy ra khiến nó vậy mà lại tiếp tục cứng lên.

Ý Hiên là tộc trưởng, còn ra ngoài lâu mới trở về, theo thông lệ sáng hôm sau hắn phải thức dậy sớm dẫn tộc nhân săn thú. Trước khi đi hắn đã đặc biệt nhờ Tây Lệ Á sang chăm sóc cô dâu mới.

Đàm Ngư ngủ đến buổi trưa mới tỉnh dậy, đã thấy Tây Lệ Á ngồi bên bếp lửa nướng thịt.

“Con dậy rồi sao? Mau rửa mặt rồi ra ăn đi.” Tây Lệ Á giống như bà mẹ chồng dễ tính, mỉm cười thân thiện. “Sau đó ta sẽ dẫn con đi xem xung quanh.”

“Vâng.” Đàm Ngư vẫn còn ngái ngủ, ngại ngùng ba chân bốn cẳng vào bên trong.

Vừa ngồi dậy đã khiến tinh dịch bên trong không ngừng rớt xuống, Đàm Ngư ngại ngùng chỉ có thể vơ lấy một tấm da thú hứng lấy, chạy vội vào phòng tắm.

Mùi thịt nướng tỏa ra thơm khắp phòng, Đàm Ngư trở ra liền lấy gia vị mang theo từ tộc Thỏ, đem đến cùng Tây Lệ Á nướng thịt.

“Bột này là gì?” Tây Lệ Á bộ dạng trẻ trung, còn đem theo tâm hồn tò mò.

“Là bột gia vị ạ.” Đàm Ngư suy cho cùng cũng không biết phải xưng hô với bà ấy thế nào. “Người có thể ướp lên thịt, hoặc là dùng chấm hương vị đều rất tốt.”

“Đừng xưng hô xa lạ như vậy.” Cô ấy đón lấy gia vị từ tay Đàm Ngư. “Tuy Tiểu Hiên không gọi ta là mẹ, xong ta cũng xem như nuôi nó trưởng thành. Nếu con không ngại cứ gọi là dì Tây Á.”

“Dì Tây Á!” Gọi một cô gái bề ngoài trẻ như vậy là dì, cô vẫn có chút không quen miệng.

Bà ấy cứ như vậy, ngồi kể tường tận cho Đàm Ngư về tuổi thơ của Ý Hiên, so với qua lời hắn thì lại càng cơ cực. Tây Lệ Á nắm tay Đàm Ngư, thủ thỉ dặn dò: “Nó đã chịu đủ cực khổ, lại thiếu thốn tình thương, ta thật sự hi vọng rằng sau này con và nó có thể sống hạnh phúc.”

Nói rồi cẩn thận từ trong da thú lấy ra cho cô một cái vòng đá lấp lánh. Đây chính là di vật mà mẹ Ý Hiên để lại, bà đã thay bà ấy bảo quản, hôm nay trao lại cho Đàm Ngư.

“Hai người làm gì vậy?” Ý Hiên vác một con thú lớn trở về, xen vào giữa hai người. Rồi nói nhỏ vào tai Đàm Ngư. “Đừng bận tâm bà ta nói linh tinh.”

“Bà ấy rất thương anh.” Đàm Ngư không chê cả người hắn còn dính máu, hôn lên má hắn một cái thật kêu.

“Thật là, bọn trẻ này.” Tây Lệ Á quen với thái độ của Ý Hiên, cũng không tức giận.

“Đợi tôi một chút.” Ý Hiên không dám ôm lấy Đàm Ngư, sợ mùi máu nhơ nhớp dính vào người con gái thơm tho sạch sẽ.

Ý Hiên tắm xong trở ra, Tây Lệ Á đã sớm rời đi.

“Mùa đông đã sắp tới rồi.” Ý Hiên ôm lấy Đàm Ngư, để cô ngồi trong lòng mình.”Thật xin lỗi, không có thời gian dẫn em đi xem xung quanh. Nếu còn không nhanh chóng săn thú thì sẽ không kịp mùa đông”

“Không sao, em cùng dì Tây Á đi xem là được rồi.” Đàm Ngư hiểu được trách nhiệm của tộc trưởng, mỉm cười an ủi hắn. Thấy miếng thịt trên bếp đã chín, liền cắt ra cho hắn một miếng. “Mau ăn đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận