Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh mút càng mạnh, cảm giác ngứa ngáy từ phần đỉnh càng tung hoành trong cơ thể, như nghiền nát từng tấc xương. Cô như muốn điên lên, con tim loạn nhịp: “Thầy… A… Tống…”

Sau cùng, anh rủ lòng dừng lại, song lúc rời đi còn lưu luyến ngậm cắn vài lần.

Khoái cảm tột độ hòa cùng cái đau nhoi nhói, cô yếu ớt buông tay, nôn nóng muốn cởi thắt lưng của người đàn ông.

Tống Đĩnh Ngôn tóm lấy bàn tay đang định mở khóa thắt lưng mình, khẽ cười hỏi: “Em muốn làm gì?”

Khuôn mặt cô ửng đỏ, ánh mắt đê mê, hai bầu ngực vừa được anh âu yếm sáng lấp lánh.

“Em muốn anh… cho em ăn no…”

Ánh đèn nơi cửa tỏ mờ, Tống Đĩnh Ngôn đứng ngược sáng, gần như trông không rõ vẻ mặt.

“Cởi ra giúp anh.” Giọng anh trầm lắng, làm con người ta mê mẩn vâng theo.

Tô Anh cắn môi dưới, nhanh chóng mở khóa thắt lưng của anh, trong bóng tối, tiếng “xoạch” vang rõ mồn một, âm thanh kéo phéc-mơ-tuya gần như tan biến, lại như thong thả mở ra trong tim một kẽ hở, tuôn trào dòng nhiệt nóng cháy.

“—— Thầy.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, thỏ thẻ hai chữ.

Người đàn ông không nói chuyện, đặt tay lên mu bàn tay cô, dẫn dắt cô lấy lòng thứ cương cứng đang chực bùng nổ. Khoảnh khắc da thịt cận kề, Tô Anh giật lùi vì cái nóng bỏng, bị anh giam càng thêm chặt.

“Không thích à?” Anh hỏi.

Tô Anh lắc đầu, thôi không né tránh, nhẹ nhàng bao bọc món đồ, lên xuống theo chuyển động của anh.

Nóng quá, nóng đến mức thân thể cô như sắp bốc cháy, làn da trắng nõn rịn mồ hôi, cô ngoảnh đầu, trút hơi thở rối loạn.

“Nhẹ thôi…. Ưm… Cứ thế…”

Bên tai cô là giọng nói trầm khàn, hổn hển, hơi thở nóng cháy phả mạnh vào tai, từ từ thiêu đốt lý trí nơi cô. Vật đàn ông cứng nóng càng thêm sưng to dưới bàn tay ve vuốt của người con gái, nguồn nhiệt từ lòng bàn tay hòa vào từng ngóc ngách trong cơ thể cô.

Nơi riêng tư ngứa ngáy rạo rực, kể từ lúc anh nhào nặn ngực cô, hoa huyệt đã ướt dầm dề. Cô bất giác khép chặt chân, cọ mạnh mấy cái, dậy tiếng nước lép nhép mập mờ.

Dinh dính, trơn trơn, cực kì êm tai.

Người đàn ông nở nụ cười, từ từ lần tay đến giữa hai chân cô, lướt nhẹ qua cửa mình, dịch thể văng khắp bàn tay anh. Anh cúi đầu hôn lên cổ cô, “Đủ ướt chưa?”

Cần cổ nóng lên, Tô Anh thoáng run rẩy, cúi đầu ừm một tiếng.

Anh thả tay cô, xoay người cô lại rồi đè lên cửa, tiếng xé vỏ vang lên ở sau lưng. Cô toan ngoái nhìn thì bị anh thuận thế khóa môi, liếm cánh môi mềm, hôn đến khi đầu óc cô trống rỗng, nhiệt tình đáp lại anh.

Bàn tay to bóp vòng eo cô, đè eo cô xuống, bờ mông tròn trịa hếch lên, giữa hai chân là hai mảnh thịt trai hồng phớt đang khép mình, chất lỏng không ngừng trào ra từ khe hở.

Là cấm kị, lại như một lời mời im lặng.

Tống Đĩnh Ngôn đột nhiên buông môi Tô Anh ra, cô còn chưa kịp thở thì ngay giây tiếp theo, cô nghển đầu, chìm trong sự giao thoa của sướng sung và đau đớn, cái bóng phóng đãng đong đưa liên hồi dưới ánh đèn mờ: “—— A…”

Tư thế làm tình từ đằng sau vốn vào rất sâu, người con gái lại mới nếm mùi tình dục, tiểu huyệt mẫn cảm ướt sũng sĩnh, quy đầu của vật nóng bỏng nghiền mình vào hai cánh trai mềm, vừa nhấn sâu được mấy tấc đã bị cái miệng nhỏ bên dưới ngậm cứng.

Người đàn ông trút từng hơi nặng nề, cúi đầu hôn lên vai cô, từng nụ hôn dịu dàng tột độ.

“Anh Đào.” Anh khàn giọng gọi.

Hai chữ này tựa như thần chú, anh vừa dứt lời, chân Tô Anh mềm nhũn, cơ thể trượt xuống, người đàn ông siết chặt vòng tay, vật nọ thuận thế vào sâu một tấc.

Cô chau mày, “—— Đau.”

Tống Đĩnh Ngôn đè cô lên cửa, ngậm lấy tai cô, phả hơi thở ấm áp: “Nếu khó chịu như vậy thì đêm nay mình không làm nữa.”

“—— Đừng mà.” Cô cự tuyệt.

“Anh không nỡ làm em đau.” Người đàn ông bóp eo cô, ra chiều rời đi.

Anh vừa rút ra, cô đã trở tay tóm tay anh thật chặt, có phần kiên định dứt khoát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận