Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông lăn qua lộn lại mà nghĩ ngợi, cũng không biết anh vì điều gì muốn làm như vậy, anh muốn xem cô bị người khinh nhục một cách sung sướng sao? Hay là nói anh trời sinh liền có sở thích kiểu này, để một người bị bắt nạt, tính cách khiếm khuyết trở thành bạn gái mình.

Sắm vai nhân vật cứu rỗi của cuộc đời cô.

Lê Đông cảm giác ghê tởm, trong cơ thể cảm thấy buồn nôn chưa từng có, thích thú với Khương Từ Niên ấp ủ trở thành nỗi căm ghét mãnh liệt, khiến cho trong dạ dày như sông cuộn biển gầm.

Buổi tối, cô nằm trên giường khách sạn gửi tin nanh cho Trang Hạ:【 Cậu có cách nào giúp tôi có thể rời khỏi anh ấy không? 】

Lê Đông chưa bao giờ cảm thấy Trang Hạ sẽ trở thành ánh sáng trong cuộc sống của cô, giải cứu cô khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng này.

Cô ôm di động chờ đợi cô ấy trả lời, đúng lúc này, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.

Lê Đông vội vàng tắt điện thoại đi.

Khương Từ Niên mặc áo choàng tắm dài đi ra ngoài, không chút khách sáo mà xốc chăn lên, tiến lại sau lưng Lê Đông, đôi tay lạnh băng luồn vào vạt áo của cô, sờ soạng hướng lên trên.

“Vết thương phía dưới đã khỏi chưa?”

Giọng nói của anh trầm thấp, âm thanh từ tính mà trong trẻo, chậm rãi mê người.

Tắm rồi cũng không thể giảm bớt ham muốn cháy bỏng.

Lê Đông ngăn chặn tay của anh, cách một lớp quần áo ấn tay anh ở trên bụng, không cho anh lại tiếp tục hướng lên trên một bước.

Khương Từ Niên gác cằm trên hõm cổ của cô, giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ: “Làm cùng với anh đi, anh không nhịn nổi được nhiều ngày như thế đâu.”

Mái tóc ướt dầm dề của anh tản ra khí lạnh, từ sau cổ cô mà ập đến trước mặt, giọt nước lạnh băng gần như lúc nào cũng nhỏ giọt trên làn da của cô.

Ngày xưa anh mê người cuốn hút quyến rũ, Lê Đông sẽ thích anh đến mất đi lý trí, kể cả lúc làm tình bị đau đi chăng nữa, thì cô vẫn sẽ cố gắng cắn răng chịu đựng.

Nhưng bây giờ lại cảm giác như thế thì cô chỉ cảm thấy dạ dày càng ngày càng khó chịu.

“Lê Đông, buông ra.”

Khương Từ Niên không màng đến hành động ngăn cản tay của cô, mạnh mẽ cưỡng ép vuốt ve hướng lên trên.

“Ô……”

Giọng nói nức nở của cô tựa như chịu bắt nạt thật lớn, cắn răng ấn tay anh đi xuống.

Khương Từ Niên không vui.

Ngay vào lúc anh phải dùng đến mạnh bạo, Lê Đông đột nhiên xốc chăn lên, giãy giụa bỏ tay anh trên thân ra, đôi chân trần trụi chạy về phía phòng vệ sinh.

Chờ đến khi Khương Từ Niên ngồi thẳng người lên nhìn lại, thì nghe thấy tiếng nôn mửa tê tâm liệt phế cách một vách tường.

Lê Đông mở vòi nước ra, rửa sạch dơ bẩn, nôn mửa khiến nước mắt cô tràn mi mà chảy ra.

Cô gạt sợi tóc trên má ra, chật vật gập eo mà nôn, nhớt miệng theo khóe miệng mà nhỏ giọt xuống dưới, cánh tay không còn chút sức lực chống trên bồn rửa mặt.

Qua mấy hồi nghẹn giọng nôn mửa, dạ dày liền trống rỗng không còn gì.

Đúng lúc này, Khương Từ Niên xuất hiện ở ngoài cửa phòng vệ sinh.

anh ôm cánh tay dựa vào khung cửa, nghiêng thân mình, híp mắt mà xem kỹ cô.

Nhẹ bẫng như không mà nói ra một câu: “Chắc không phải là mang thai đi.”

Bỗng dưng Lê Đông ngẩng đầu.

Trong gương phản chiếu hình ảnh khuôn mặt cô đang dần mất đi huyết sắc, trắng bệch như tờ giấy.

Tóc đen hỗn loạn dính trên khuôn mặt, sinh ra một loại vẻ đẹp lạnh lẽo.

Lê Đông lòng mang theo nỗi thấp thỏm mà ngồi ở mép giường.

Cô ôm lấy hai chân đang cuộn lên, chôn mặt vào đầu gối, chặt chẽ mà rúc thành một cục.

Cửa phòng mở ra.

Khương Từ Niên đã trở lại, trong tay cầm bao nilon, bên trong là que thử thai mua anh đi tiệm thuốc mua về.

Lê Đông bất chấp xỏ giày vào, hoảng loạn chạy về phía anh.

Khương Từ Niên lấy hai hộp que thử thai từ trong túi ra, mở ra đưa cho cô: “Nếu hai vạch thì tính chuẩn xác khá là cao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận