Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiếc Khóa Mới
“Thằng chó đó nói gì với cậu?” Thôi Hiểu vừa thấy cô lên xe đã hỏi ngay, tay rít một hơi thuốc.
Phó Nhàn Linh mệt mỏi tựa đầu vào ghế. “Anh ta muốn tớ giả vờ như chưa có gì, sợ ba mẹ tớ biết.”
“Clgt?” Thôi Hiểu chửi thề, ném điếu thuốc ra cửa sổ. “Tao biết ngay mà! Thằng khốn nạn này đến lúc chết vẫn không quên diễn kịch. Cậu mà đồng ý thì cậu ngu hết phần thiên hạ đấy, Nhàn Linh. Nó muốn giữ cậu làm bình phong, để nó còn yên ổn thăng tiến, còn con vợ lẽ bên ngoài của nó vẫn được chu cấp. Cậu tỉnh táo lại cho tớ!”
“Tớ biết.” Phó Nhàn Linh nhắm mắt lại. “Tớ mệt quá, Hiểu ơi. Tớ chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.”
“Về nhà? Về cái nhà đó làm gì? Tí nữa về, tớ gọi người đến thay khóa. Cậu dọn qua nhà tớ ở tạm vài hôm.”
“Không cần đâu. Căn nhà đó… tớ không muốn nhường cho anh ta.” Phó Nhàn Linh nói khẽ. “Đó là nơi tớ từng nghĩ là tổ ấm. Giờ tớ muốn tự tay vứt bỏ những thứ bẩn thỉu của anh ta đi.”
Thôi Hiểu nhìn bạn mình, thấy ánh mắt kiên định của cô, cô nàng thở dài. “Được rồi. Tớ đưa cậu về. Cần gì gọi tớ ngay lập tức. Tớ cho hai thằng vệ sĩ đứng canh ở dưới nhà cậu 24/24.”
Về đến căn hộ, Phó Nhàn Linh cứ nghĩ Trương Tuyền Phong đã đi rồi. Nhưng không, hắn vẫn ngồi chễm chệ trên sofa, quần áo đã thay bộ khác, vẻ mặt như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Mảnh vỡ bình hoa đã được dọn dẹp.
“Em về rồi à?” Hắn ngẩng đầu, giọng điệu bình thản. “Tối nay em nấu gì đi, anh hơi đói.”
Phó Nhàn Linh đứng sững ở cửa. Cô không thể tin nổi sự trơ trẽn của người đàn ông này.
“Trương Tuyền Phong.” Giọng cô lạnh băng. “Chúng ta đã ký đơn ly hôn. Anh cút ra khỏi nhà tôi.”
Hắn nhíu mày. “Em nói gì vậy? Không phải chúng ta đã đồng ý tạm thời không cho ba mẹ biết sao? Em diễn kịch một chút không được à?”
“Diễn?” Phó Nhàn Linh bật cười, một nụ cười chua chát. “Tôi không phải diễn viên. Đồ đạc của anh, tôi sẽ cho người đóng gói gửi đến công ty anh. Giờ thì, mời anh đi cho.”
“Phó Nhàn Linh! Em đừng có được nước lấn tới!” Hắn đứng phắt dậy.
“Người nên đi là anh.” Phó Nhàn Linh lùi lại, tay đã cầm sẵn điện thoại, mở số của Thôi Hiểu. “Anh không đi, tôi gọi vệ sĩ lên lôi anh đi. Anh muốn mất mặt ở đây, hay tự mình đi?”
Ánh mắt Trương Tuyền Phong long lên sòng sọc. Hắn nhìn cô chằm chằm, nhận ra cô không còn là con thỏ non mà hắn muốn bóp thế nào cũng được.
“Được. Cô giỏi lắm.”
Hắn tức giận vơ lấy áo khoác, đi thẳng ra cửa. Hắn còn tưởng cô sẽ níu kéo. Hắn còn tưởng cô không thể sống thiếu hắn.
Hắn đóng sầm cửa lại.
Phó Nhàn Linh đứng yên một lúc lâu. Sau đó, cô gọi thợ khóa.
Nửa tiếng sau, thợ khóa đến. Tiếng khoan kim loại vang lên chói tai.
Két…
Ổ khóa cũ được tháo ra. Ổ khóa mới được lắp vào.
Khi người thợ khóa rời đi, Phó Nhàn Linh đứng trước cửa, tay cầm chìa khóa mới. Cô chậm rãi tra chìa vào ổ, vặn một vòng.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên, dứt khoát và rõ ràng. Đó không phải âm thanh của sự giam cầm, mà là âm thanh của tự do. Cô bật khóc. Không phải vì Trương Tuyền Phong, mà vì chính cô. Cuối cùng, cô cũng đã tự cứu được mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận