Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liêu Thuân không nói gì khác, chỉ nói: “Chờ anh.”

Trần Hương biết anh đã trở về, trong lòng thấp thỏm không yên, vì cô tới kì kinh nguyệt, nếu hôm nay anh tới đây vì muốn làm cô, rồi phát hiện không thể được, có phải lại tức giận nữa hay không?

Liêu Thuân chạy xe tới trước cửa siêu thị, tốc độ của anh rất nhanh, từ trên xe Việt Dã nhảy xuống, mặt hầm hầm bước vào siêu thị, nhân viên thu ngân nhận ra anh, nghĩ rằng anh muốn tới đánh ai đó, bị anh dọa mà tự giác cách xa 3 thước, thấy anh đang đi vào trong phòng kho hàng, mọi người nhịn không được cảm giác vui sướng khi người nào đó gặp họa:

“Wow, anh ta hình như đang nổi điên, ai chọc anh ta vậy?”

“Còn ai trồng khoai đất này, chắc chắn là Trần Hương.”

“Bây giờ Trần Hương đang ở trong phòng kho hàng sao?”

“Chắc Trần Hương đã làm gì anh ta rồi, nên giờ muốn chia tay với cô ta.”

“Tôi cũng nghĩ vậy, Trần Hương xui rồi đây.”

“Nói gì vậy hả?” Vương Chiêu Đệ hừ lạnh: “Các cô không phải ganh tỵ cô ấy tìm được đàn ông vừa có tiền vừa đẹp trai như anh ta sao? Có bản lĩnh thì các cô cũng tìm cho mình đi chứ.”

Những thu ngân khác nghẹn không nói được câu nào, âm thầm trợn mắt trắng, có người còn nhỏ giọng mắng: “Sủa gì thế không biết, cô có bản lĩnh thì tìm đi.”

Lúc trước, vì nghe nói có đàn ông mua siêu thị cho Trần Hương làm bà chủ, quá tức giận nên ngày hôm sau Vương Chiêu Đệ liền nộp đơn từ chức, sau đó Trần Hương liên lạc với cô ta để tính toán kết chuyển tiền lương, bởi vì cô ta đã đưa mọi người vào black list nên không ai liên hệ được.

Kết quả, Vương Chiêu Đệ khóc trong điện thoại, nói với cô: “Cô muốn làm nhục tôi phải không? Cô không được làm nhục tôi đâu đó!”

Trần Hương nhỏ giọng hỏi cô: “Tổng cộng 760 tệ, cô không cần nó sao?”

Vương Chiêu Đệ: “…”

Cô ta khóc lớn trong điện thoại.

Trần Hương không biết tại sao cô ta lại khóc, chỉ biết kiên nhẫn an ủi cô ta, tiền lương nhất định cô sẽ đưa cho cô ta, còn an ủi rằng đừng khóc lâu, mắt sưng lên sẽ rất xấu.

Vương Chiêu Đệ không hiểu, Trần Hương khờ thật hay là giả ngu nữa, cô ta trước kia bắt nạt cô như vậy, cô lại còn an ủi mình.

Khóc một hồi, cô ta tranh thủ tới siêu thị, Trần Hương đối đãi cô ta rất bình thường, không chua ngoa, ngược lại đem tiền lương ra, đếm lại cẩn thận sau đó đưa cho cô ta.

Trước khi Vương Chiêu Đệ rời khỏi, Trần Hương hỏi: “Cô tìm được việc mới rồi sao?”

Vương Chiêu Đệ lắc đầu, những siêu thị khác so với siêu thị này nhỏ hơn nhiều, đãi ngộ cũng thấp, cô ta không nghĩ sẽ làm ở đó.

Trần Hương hỏi tiếp: “Vậy cô có muốn làm tiếp ở đây không?”

Vương Chiêu Đệ kinh ngạc nhìn cô: “Trước kia tôi đối với cô như vậy, cô còn dám thuê tôi?”

Trần Hương cười với cô ta: “Cô làm việc này thực sự rất tốt, hơn nữa lại vô cùng tự tin tỏa sáng như ánh mặt trời, tôi rất ngưỡng mộ cô.”

Vương Chiêu Đệ không thể tưởng tượng được, trên đời lại là có một người tốt như Trần Hương.

Cô ấy được ở lại tiếp tục làm việc, khi vừa mới từ chức mấy ngày không đi làm, cô ấy còn có mấy người ‘bạn tốt’ cùng cô ấy nói chuyện phiếm nhưng qua mấy ngày sau, mấy người ‘bạn tốt’ đó đã không cánh mà bay.

Vương Chiêu Đệ khóc, một phần vì công việc, một phần vì cô ấy đã bị ‘bạn tốt’ vứt bỏ.

Nhưng sau khi tiếp xúc với Trần Hương, cô ấy mới hiểu ra, đám người được gọi là ‘bạn tốt’ kia, căn bản không phải.

Là một đám người chỉ biết ganh đua với người khác mà thôi!

*

Vương Chiêu Đệ thấy Liêu Thuân đang bước chân đi vào phòng kho hàng, cô ấy cũng đi theo, khi Liêu Thuân muốn mở cửa kho hàng ra, cô ấy bước tới ngăn cản anh: “Anh muốn làm gì?”

Liêu Thuân chau mày trừng mắt cô ấy, lông mày anh nhíu lại, vết nhăn rất rõ, khuôn mặt nghiêm túc muốn hù chết người ta, nhưng Vương Chiêu Đệ không sợ chút nào, chống nạnh nói: “Nếu anh dám động thủ đánh người, tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi không sợ anh đâu!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận