Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phía Đông Bắc đêm trời rét đậm.
Dân chúng không thích ra ngoài, những người lính Nhật này cũng vậy, ăn cơm xong uống rượu liền bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để làm một số chuyện thú vị. Họ sẽ cùng nhau ca hát, nhảy múa, đấu vật, nhưng thường thì họ sẽ làm một việc——
Đi tìm phụ nữ.
Có những phụ nữ háo hức tòng quân nhật bản an ủi họ, đồng thời cũng có những cô gái hoa Trung Quốc bị bắt làm từ binh.
Một người lính Nhật lùn và hèn mọn, nhiệm vụ là trông coi “lợn Chi Na” cấp thấp nhất đã nhìn trúng Tiểu Tuệ.
Phụ nữ mua vui người Nhật ở trong quân doanh coi như cần bọn họ tôn trọng, dù sao cũng là người bản địa. Nhưng những cô gái người Hoa này thì không cần, muốn khi dễ như thế nào thì khi dễ như thế đó, dùng xong một phát súng bắn chết cũng không phải là vấn đề gì. Hắn lén lút đi vào phòng cô gái kia, chỉ thấy cô gái đang sợ hãi cuộn tròn ở góc tường. Hắn cười hắc hắc, trên mặt tràn đầy hèn mọn, trực tiếp bắt đầu cởϊ qυầи áo ——
“Ngoan, Hoa cô nương…”
A… Đừng đến đây! Đừng đến đây!”
Vai của người lính Nhật đã để trần
Hắn xoa xoa tay, đang định đi làm, nhưng một giây kế tiếp, trên vai tựa hồ có thêm cái gì, sau đó truyền đến một trận nóng rát ngứa ran, giống như toàn bộ lưng đều bị thiêu đốt…
“Ôi! A, A!”
Hắn liều mạng gãi, nhưng lại để những thứ đó điên cuồng lăn lộn khắp lưng, chẳng mấy chốc đỏ bừng cả một vùng rộng lớn, như thể bị quất roi vậy. Trong phòng chỉ có một ngọn đèn dầu hỏa nhỏ, hắn không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì, đau đớn lăn xuống đất. Lần lăn lộn này càng khiến người ta khó tin, nước ớt cay nồng lập tức tràn ra toàn thân tiểu quỷ ——
Trên giường, Tiểu Tuệ nhìn đến ngây người.
Cô gái ngây ngốc nhìn người lính Nhật quay cuồng trên mặt đất, đau đến hét lớn, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Theo lý mà nói, âm thanh như vậy rất nhanh sẽ được những người khác chú ý tới, nhưng hiện tại là thời gian vui chơi, những người khác đều cùng các cô nương làm việc hoặc là uống rượu, làm sao có thể chú ý tới góc này đây? Người lính Nhật đau đớn lăn lộn hết bên này đến bên kia, cuối cùng toàn bộ khuôn mặt hắn bê bết nước ớt, sưng tấy như đầu lợn. Hắn lớn tiếng thở hổn hển, hơn mười phút sau, hắn rốt cuộc không có phát ra âm thanh, chỉ là nửa người nửa chết trên mặt đất lạnh lẽo, toàn thân trần trụi.
“Gần như vậy?” Lý Ái Manh rốt cục lên tiếng, “Hình như sắp chết rồi.”
“Ừm.” Thiếu niên khẽ đáp lại, nhẹ nhàng từ trên nóc nhà nhảy xuống đất, sau đó dùng mũi chân đá binh lính Nhật Bản trên mặt đất. Người lính Nhật đang trong cơn mê, nhưng hắn vẫn nhìn thấy người Trung Quốc trước mặt và miệng mở ra muốn nói gì đó. Nhưng Lý Ái Manh một chút cơ hội cũng không cho, trực tiếp nhét một miếng giẻ vào miệng hắn.
“Các người…” Trên giường Tiểu Tuệ chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, “Các người là thần tiên trên trời sao?”
Cô vốn tưởng rằng mình chết chắc, sau khi bị người Nhật khi dễ lại càng cảm thấy nhân sinh không còn hy vọng, không bằng tìm một cái trụ đập đầu chết đi, ít nhất không cần tiếp nhận khi dễ như vậy. Nhưng cô còn có cha mẹ, cô thật sự không nỡ cứ như vậy bỏ lại cha mẹ, lúc này mới cứng rắn chống đỡ sống sót ở chỗ này.
Nhưng hôm nay, có hai người có thể gϊếŧ lính Nhật.
Thẩm Kinh Niên nhìn về phía cô.
Đây là một NPC bình thường.
Một NPC, giống như cậu , số phận không may.
Lý Ái Manh đang rối rắm nên trả lời như thế nào, liền thấy thiếu niên bên cạnh đi tới, từ trong túi lấy ra một viên sôcôla.
“Đúng vậy, tôi là thần tiên.” Giọng điệu của cậu rất bình tĩnh, “Đây là một món quà cho cô.”
Cô gái ngơ ngác, chưa từng thấy qua đồ vật trong tay, chỉ riêng giấy gói hoa rực rỡ kia cũng xa lạ đến lợi hại. Nhưng điều cô để ý không phải là món quà này, mà là——
“Vậy, thần tiên ca ca. Vậy chúng ta có thể đuổi con ma đi không? “Cô ấy nhìn về phía người trước mặt, đôi mắt mang theo sự tha thiết và chờ đợi.
“Có thể.”
Thẩm Kinh Niên sờ sờ đầu cô, “Bắt đầu từ đêm nay, cô cứ trốn đi, trốn thêm nửa tháng nữa.”
“Người Nhật sẽ bị chúng ta đuổi đi.”
Tiểu Tuệ dùng sức gật đầu: “Chỉ là, tôi nên trốn như thế nào, bọn họ đều…”
Thiếu niên tiến đến bên tai cô, thì thào vài câu. Tiểu cô nương nhất thời hai má nóng bỏng, đời này cũng không nghĩ tới có thể làm như vậy.
“Vậy, vậy có phải quá bẩn hay không, tôi…”
“Sống là chuyện quan trọng nhất, vô luận lúc nào.” Thẩm Kinh Niên nghiêm túc nói, “Cô muốn về nhà không?”
Tiểu Tuệ cắn môi, rốt cuộc gật đầu.
Binh lính Nhật trên mặt đất kia muốn mắng mỏ điều gì đó, nhưng miệng hắn bị bịt kín và chỉ có thể phun ra nước bọt ghê tởm. Ở trong mắt hắn, những con heo này chỉ có phần bị gϊếŧ chết, còn không cam lòng muốn làm cái gì. Nhưng một giây sau, hắn đã bị Lý Ái Manh dùng nắm đấm hung hăng đập nát xương sườn ngực ——
Đem điểm nhiệm vụ thêm hơn phân nửa về thể lực, Lý Ái Manh lúc này đã là một Barbie kim cương tuyệt đối.
Cô vặn vẹo cổ, vừa mới cảm thấy ngon miệng mà thôi, lại đánh tiểu Nhật trên mặt đất vài cái. Người Nhật kia giống như một con cá trơn tươi bị ném vào lửa than, nảy mình vặn vẹo, nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị nướng sống đến chết. Nếu không phải ở chỗ này sẽ lưu lại dấu vết, Lý Ái Manh có thể trực tiếp tiêu diệt tiểu Nhật Bản này.
Cô khiêng tiểu quỷ tử lên, dễ dàng nhảy trở lại mái nhà.
“Ném đi đâu? Dù sao cũng không thể gây phiền toái cho Tiểu Tuệ…”
Thẩm Kinh Niên đi theo phía sau cô, vừa vặn đối diện với người Nhật nửa sống nửa chết kia: “Ném ở con sông phía sau đi, thi thể vừa vặn bị nước phồng rộp cũng sưng phù, hiện tại thời tiết lạnh như vậy, đông lạnh thành xanh đen cũng nhìn không ra.”
Cậu đi bộ lặng lẽ, giẫm lên gạch và không thu hút sự chú ý của bất cứ ai: “”Mau lên, chúng ta lại đi kho vũ khí.”
Lý Ái Manh không còn dây dưa nữa, nhanh chóng đưa tên lính Nhật ra sông, lại trút giận đánh một trận, cuối cùng ấn xuống dòng sông lạnh lẽo kết thúc tính mạng của hắn.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Kinh Niên đều không động thủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận