Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai cánh tay đang ôm trên cổ người đàn ông, hơi thở nhẹ nhàng dán vào bên tai, không biết tại sao Tống Hạo Hiên có loại cảm xúc muốn mãi mãi cõng cô như thế này và không bao giờ ngừng lại. Nghĩ đến đây thì anh không khỏi nở nụ cười, khẽ nói chuyện này cho Trần Khả Nhân nghe.

Trần Khả Nhân yên lặng nghe, chờ đến khi Tống Hạo Hiên nói xong, sau đó cô cũng nhỏ giọng trả lời như vậy: “Em cũng có suy nghĩ này… Em muốn ở bên cạnh anh mãi mãi.”

Tống Hạo Hiên chỉ cảm thấy yết hầu bị chặn lại, hơn nửa ngày mới nói ra một câu: “Ừm, mãi mãi bên nhau.”

Ngày hôm sau buổi hôn lễ, bà nội Tống vui vẻ đang muốn tìm hai vợ chồng mới cưới chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mật thì không ngờ trong phòng lại trống rỗng, chỉ thấy có một tờ giấy.

“Một nhà ba người bọn con đi hưởng tuần trăng mật, mọi người không có phận sự gì thì đừng làm phiền bọn con!”

Đây có lẽ là tác dụng phụ của việc Trần Khả Nhân bị quấy rầy khi mang thai…

Thực ra dựa theo suy nghĩ của Tống Hạo Hiên thì không nên mang con gái Tống Duy Nhất đi theo, nhưng không còn cách nào khác vì cho dù như thế nào Trần Khả Nhân cũng không yên tâm về đứa trẻ bé bỏng, dưới sự tấn công bằng nước mắt của vợ thì Tống Hạo Hiên cũng đành đồng ý biến chuyến đi tuần trăng mật thành chuyến du lịch một nhà ba người.

Tống Hạo Hiên mạnh mẽ hút lấy vành tai cô, thở hổn hển nói: “Sau này em phải bù cho anh một tuần trăng mật khác! Chỉ có hai người chúng ta đi hưởng tuần trăng mật mà thôi!”

Trần Khả Nhân gật đầu loạn xạ đáp: “Được, được, được, em đồng ý với anh! Anh mau nhanh lên đi, hình như đứa trẻ đang khóc, nhanh lên để cho em đi qua nhìn thử!”

Tống Hạo Hiên đen mặt lại: “Thật ghen tị với đứa trẻ này!”

Hai người cũng không ngờ rằng lần cam kết hưởng tuần trăng mật này phải chờ đến khi tóc hai người đã nhuốm màu hoa râm mới được thực hiện.

Ngoài miệng thì anh Tống luôn nói không thích Tống Duy Nhất, nhưng sau khi kết thúc tuần trăng mật thì người cưng chiều Tống Duy Nhất nhiều nhất cũng là anh, thay tã, cho bú các loại còn làm tốt hơn so với người làm mẹ là Trần Khả Nhân này.

Nói chung là vì vẻ ngoài của Tống Duy Nhất rất giống Tống Hạo Hiên, dáng vẻ cũng như được đúc từ một khuôn ra nên không thể không quyết tâm nhìn đứa trẻ, dần dần ngày càng thích ôm vào ngực vừa thương, vừa yêu…

Trần Khả Nhân nhìn Tống Hạo Hiên đang cưng chiều Tống Duy Nhất vô điều kiện như lúc này thì không khỏi nhức đầu.

Lúc trước cô sợ cả nhà chiều hư Tống Duy Nhất, kết quả người thề son sắt với cô rằng sẽ không để con bé học thói xấu chính là anh mà trái lại hiện giờ người yêu thương con gái nhất cũng là anh… Cô có một dự cảm rằng giờ phút này nhìn rất dễ thương và kháu khỉnh, còn mịn màng, trắng nõn như một bánh bao nhưng khi lớn lên chắc chắn là một ma vương hại đời.

Cô nên dạy Tống Duy Nhất như thế nào mới tốt?

**********

Liên quan với chuyện kia của chị Tần.

Sau khi hưởng tuần trăng mật trở về thì đột nhiên Trần Khả Nhân nhớ đến chị Tần, rồi lại nghĩ đến chuyện kia của chị Tần… Cô cảm thấy vô cùng không yên tâm, lòng người ta ở bên kia thì đang nóng như lửa đốt, còn cô ở bên này lại rất bận bịu nên sau đó đã không liên lạc nữa, cũng không biết là chị Tần đã lo lắng đến thế nào.

Thế là vào một ngày nắng đẹp, cô nhìn vẻ mặt Tống Hạo Hiên cũng không tệ lắm nên đã cẩn thận từng li từng tí nhắc về chuyện của chị Tần. Một đôi mắt nhìn vào anh chằm chằm thì khiến cho Tống Hạo Hiên đang bị nhìn cũng thấy hơi khó chịu.

Anh cũng không phải khó chịu khi Trần Khả Nhân nhắc đến người chị Tần này, mà là khó chịu dáng vẻ cẩn thận của Trần Khả Nhân… Anh biết là dù địa vị xã hội hay các mặt khác của hai người đều có sự chênh lệch không nhỏ, chỉ là hiện giờ cô đã là vợ anh, nếu đã là vợ chồng thì nên bình đẳng, một chút chuyện nhỏ này cũng không cần phải nói năng cẩn thận như vậy…

Bình luận (0)

Để lại bình luận