Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà cái việc quan trọng cấp thiết trước mắt mà anh có thể làm lúc này đó là dằn vặt bước nhanh tiến về phía giường bệnh, cẩn thận đặt hộp đồ ăn dinh dưỡng lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Sau đó, anh dang rộng vòng tay, đem thân thể gầy yếu đang không ngừng khóc thút thít run rẩy của Mạn Nhu gắt gao ôm trọn vào trong ngực, cúi xuống để đôi môi ấm áp của mình chạm vào bên má đang ướt đẫm nước mắt xót xa của cô. Cao Nghị dịu dàng vuốt tóc cô, giọng trầm ấm an ủi thủ thỉ: “Ngoan nào bảo bối, không sao nữa rồi! Ác mộng qua rồi. Anh lấy danh dự của một người lính ra bảo đảm thề độc với em, về sau sẽ tuyệt đối không bao giờ để phát sinh loại chuyện kinh khủng như vậy nữa, anh nhất định sẽ ở bên cạnh, không để bất kỳ kẻ cặn bã nào có cơ hội làm tổn thương đến một cọng tóc của em.”.
Thế nhưng, những giọt nước mắt lăn dài này của Mạn Nhu trào ra căn bản không phải là vì cô khóc vì sự tủi thân hoảng sợ khi bị bắt cóc đối mặt với cái chết, mà là vì cái âm thanh đếm ngược tử thần thúc giục nhắc nhở của hệ thống không ngừng vang lên trong não. Ánh mắt đẫm lệ của cô gắt gao dừng lại, tham lam thu giữ từng đường nét trên khuôn mặt góc cạnh cương nghị của Cao Nghị. Cô nhịn không được mà run rẩy vươn bàn tay gầy gò nhợt nhạt ra, vuốt ve mơn trớn lên khuôn mặt lún phún râu của anh. Mặc dù cô đã từng dùng đôi tay này, đôi môi này vuốt ve quen thuộc từng đường nét, từng tấc da thịt của anh biết bao nhiêu lần trên giường, nhưng giờ phút sinh ly tử biệt này, cô vẫn rưng rưng luyến tiếc không muốn buông tay ra. Cao Nghị xót xa để mặc cho Mạn Nhu tùy ý sờ nắn vuốt ve mặt mình, anh thậm chí còn cúi đầu chủ động bắt lấy tay cô, in một nụ hôn sâu nồng ấm lên ngay giữa lòng bàn tay cô, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên tia sát khí khi nhắc đến kẻ thù, trầm giọng nói: “Cái bọn buôn người súc sinh đó đều đã bị tóm gọn nhận tội rồi, dưới đòn tra khảo chúng cũng đã nhổ ra khai báo rõ ràng kẻ chủ mưu nham hiểm đứng sau dùng tiền dơ bẩn thuê bọn chúng. Kẻ chủ mưu không ai khác chính là ả ác nữ Tào Tiểu Hà. Với cái tội tày đình là dám lên kế hoạch bắt cóc hãm hại người nhà của quân nhân, ả ta đã bị tòa án binh phán quyết tận hai mươi năm tù giam. Nhưng mà bà xã em cứ yên tâm tĩnh dưỡng đi, anh thề sẽ dùng mọi quan hệ thủ đoạn làm cho cô ta phải sống không bằng chết, mục xương ngồi bóc lịch trong ngục giam cả đời. Về sau mẹ con em hoàn toàn không cần phải nơm nớp lo lắng sợ hãi nữa.”.
Mạn Nhu nghe xong cái tin tức đó thì hơi sửng sốt một chút rồi cũng thong thả, an tâm gật đầu. Hiện tại, dù cho Tào Tiểu Hà có hóa thành ác quỷ, cô cũng hoàn toàn không còn sợ hãi ả ta nữa, dù sao thì chỉ một lát nữa thôi, linh hồn cô cũng phải vĩnh viễn rời đi, tiêu biến khỏi cái thế giới này. Bất quá, trước lúc nhắm mắt mà biết được cái kết cục thê thảm Tào Tiểu Hà bị tống vào ngục giam trả giá đắt, trong lòng Mạn Nhu vẫn cảm thấy rất hả dạ sảng khoái. Bỗng dưng cô nhíu mày vuốt ve xuống phần bụng được quấn băng trắng toát của mình, lo lắng, hoảng loạn cất giọng khàn khàn dò hỏi: “Con của chúng ta… đứa bé không có việc gì đúng không anh? Rõ ràng nhát đao sắc nhọn lúc trước đâm thẳng vào bụng em…”.
Cao Nghị vội vã đưa tay xoa nhẹ lên mu bàn tay cô đang đặt trên bụng, mỉm cười trấn an nói: “Em đừng hoảng sợ, bác sĩ phẫu thuật nói thai nhi không có sao hết. Bọn buôn người trong lúc hoảng loạn tháo chạy đã đâm lệch tay, mũi dao không thọc sâu đến chỗ chí mạng. Hơn nữa ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, cơ thể em cũng đã theo bản năng của người mẹ mà gồng mình uốn éo né tránh, cho nên đứa con yêu dấu của chúng ta may mắn không hề bị tổn thương. Ngược lại là em ngốc nghếch, vì né tránh nên bị rách thịt mất đi rất nhiều máu, lúc khâu lại… chắc em phải chịu đau đớn lắm phải không?”. Mạn Nhu mỉm cười lắc lắc đầu, nước mắt hạnh phúc ứa ra: “Không đau… em không thấy đau. Ông xã, dạ dày em trống rỗng đói bụng rồi, anh có thể bón đút em ăn cơm đi được không?”.
Nghe vợ làm nũng đòi ăn, Cao Nghị nào có cái gan dám không đồng ý hầu hạ. Hiện tại với sự cưng chiều của anh, cho dù Mạn Nhu có vô lý đòi mở miệng kêu anh dùng tay không đi hái sao trên trời xuống, chắc chắn anh cũng sẽ cắn răng nghiêm túc suy xét xem phải làm thế nào để mượn được tàu vũ trụ bay lên đó hái về cho cô. Việc đút cơm chăm sóc vợ bệnh cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt như con thỏ mà thôi, anh vui vẻ lưu loát vội mở nắp hộp đồ ăn thơm phức, cẩn thận dùng muỗng múc từng ngụm nhỏ thổi nguội rồi đút đến tận miệng cho cô. Động tác bón cơm của tay lính thô lỗ Cao Nghị lúc này lại vô cùng ôn nhu, cẩn trọng, trong ánh mắt anh đong đầy sự nhu tình, yêu thương sâu đậm như nước mùa thu. Mạn Nhu nuốt nước mắt ngoan ngoãn mà hé cái miệng nhỏ nhắn ra nuốt từng ngụm cơm anh đút. Dạ dày cô thực chất ăn không được quá nhiều, chỉ nuốt trôi tầm một chén nhỏ đã lắc đầu từ chối. Đống đồ ăn tẩm bổ còn dư thừa lại nhanh chóng được dã thú Cao Nghị dùng đũa và há cái miệng to và lùa giải quyết sạch sẽ vào bụng hết trong nháy mắt.
Ăn uống no nê xong xuôi, anh dịu dàng ngồi tựa lưng ở trên đầu giường bệnh, nhẹ nhàng vòng tay kéo cô ôm trọn, để cô thoải mái ngả đầu dựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của mình. Nằm áp tai vào ngực trái của anh, nghe từng nhịp đập thình thịch mạnh mẽ của trái tim người đàn ông, trong lòng Mạn Nhu có thiên ngôn vạn ngữ, có rất nhiều điều quyến luyến muốn nói nhưng lại nghẹn ứ ở cổ họng, không biết phải mở lời bắt đầu từ đâu. Âm thanh thông báo đếm ngược của hệ thống AI thúc giục trong não càng lúc càng thêm dồn dập, tích tắc không khoan nhượng. Mạn Nhu rũ hàng mi dài run rẩy, những giọt nước mắt mặn chát lại không thể khống chế mà thi nhau rơi xuống ướt đẫm vạt áo anh. Cao Nghị tưởng cô đau vết thương, xót xa cúi xuống hôn lên đôi mắt đỏ hoe ướt át của cô, trong lòng anh nhói lên đớn đau vô cùng.
Mạn Nhu cố nén tiếng nấc, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn ướt sũng lên, rướn người nhón môi hôn nhẹ lên bờ môi khô khốc của anh một cái, giọng vỡ vụn nói: “Ông xã… anh có yêu em không?”. Bị hỏi bất ngờ một câu sến súa như vậy, Cao Nghị hơi sửng sốt dừng lại một chút, trên vành tai nam tính thoáng hiện lên vài vệt ửng đỏ có chút ngượng ngùng. Nhưng khi anh nhìn sâu vào hai hốc mắt Mạn Nhu còn ướt đẫm sự chờ mong, anh không hề chần chừ kiên định gật đầu, trầm giọng nói chắc nịch: “Anh yêu em.”.
Nghe được lời khẳng định tuyệt đẹp đó, Mạn Nhu rất vừa lòng mà nở một nụ cười rạng rỡ nhất, cô nhắm mắt hít sâu một hơi, gom hết chút sinh lực tàn dư cuối cùng, thốt lên: “Ông xã, em cũng yêu anh.”. Mặc cho vết mổ ở bụng còn râm ran đau đớn, cô ráng sức chồm nửa người dậy, vươn hai tay ôm chặt cứng lấy chiếc cổ săn chắc của Cao Nghị. Cô điên cuồng, tham lam dùng đôi môi mềm mại của mình như mưa rào hôn dồn dập lên khắp vành tai mẫn cảm của anh, trượt dọc nụ hôn ướt át xuống gương mặt góc cạnh, gặm cắn cằm, và cuối cùng nhắm ngay chóc đôi môi mỏng của anh mà dán chặt lấy. Lúc hai đôi môi quấn chặt lấy nhau, đầu lưỡi đinh hương của cô nồng nhiệt, dâm đãng luồn lách thâm nhập vào trong khoang miệng anh, liếm mút dây dưa cuồng nhiệt, trao đổi hơi thở nóng rực. Cô vừa dứt nụ hôn ướt át dâm mĩ, thở dốc nhìn thẳng vào mắt anh thâm tình nỉ non: “Ông xã, em cũng vô cùng yêu anh, cả cuộc đời ngắn ngủi này em chỉ cần có một mình anh làm chồng, chỉ muốn được ăn nằm kết hôn với anh. Em quá thích, quá yêu anh rồi, giá như… giá như em có phép thuật có thể vo tròn thu nhỏ anh lại bỏ gọn vào trong túi áo mang đi theo mình thì tốt biết mấy.”.
Cô vuốt ve mặt anh, giọng điệu chuyển sang nghẹn ngào pha lẫn chút mệnh lệnh bá đạo: “Anh hứa với em, về sau khi không có em ở bên, anh tuyệt đối không được phép động lòng yêu thích ngắm nhìn người đàn bà nào khác. Anh bắt buộc phải khắc cốt ghi tâm nhớ kỹ cái khoảnh khắc thiêng liêng này, trái tim anh từ nay về sau chỉ có thể chứa đựng và yêu duy nhất một mình con vợ này là em thôi, rõ chưa?”. Cao Nghị hoàn toàn chìm đắm trong lời nói của vợ, anh đưa tay vuốt tóc cô, cười trầm thấp đáp: “Tuân lệnh bà xã, được, trái tim này của anh chỉ yêu một mình em.”.
“Vậy là… tốt rồi…” Mạn Nhu lẩm bẩm nức nở, đôi mắt đảo liên tục cuối cùng ráng mở to tham luyến nhìn ghi tạc thật kỹ từng đường nét trên khuôn mặt nam tính của Cao Nghị vào sâu trong tâm khảm. Sau đó, cô kiệt sức buông thõng tay, chầm chậm đặt vùi trán mình tựa lên trên bờ vai vững chãi của anh, thanh thản nhắm nghiền hai mắt lại đón chờ định mệnh. Âm thanh máy móc vô cảm, lạnh băng của hệ thống tức thời vang lên vang vọng trong não: 【 Bắt đầu tiến trình khôi phục: Ký ức tiến hành chia cắt, sao chép. Ký chủ đã thoát khỏi cơ thể, rời khỏi thế giới thứ nhất thành công. Đang tiến vào hệ thống chuẩn bị cho nhiệm vụ thế giới thứ hai. 】.
Cao Nghị thân là người phàm xác thịt đương nhiên hoàn toàn không thể nghe được cái âm thanh ảo ảnh lạnh lẽo chia ly đang vang vọng trong đầu Mạn Nhu, anh chỉ nghĩ cô mệt mỏi nên vòng tay ôm sát, thân mật cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô một nụ hôn bình yên. Ngay khoảnh khắc nụ hôn vừa dứt, cô gái trong lòng anh bỗng dưng ngẩng đầu lên. Một đôi mắt trong veo lạ lùng nhưng vẫn tràn đầy một lập trình tình yêu sâu đậm mô phỏng hoàn hảo nhìn chằm chằm anh, cái miệng nhỏ hé mở cất giọng nói quen thuộc: “Ông xã, em yêu anh.”. Cao Nghị mỉm cười sủng nịnh, siết chặt vòng tay ôm cô vợ và đứa con bé bỏng vào lòng, trầm ấm thốt lên lời hứa hẹn cả đời: “Bà xã ngoan, anh cũng yêu em.”.
● HOÀN CHÍNH VĂN ●

Bình luận (0)

Để lại bình luận