Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng vì quá mệt nhọc, căn bản không muốn lại trợn mắt nhìn hắn, tình nguyện ngủ đến chết cũng được.

“Chị, tỉnh tỉnh, chị!”

Thân mình không ngừng bị lay động, cô mệt mỏi mở to mắt, phát hiện chính mình nằm ở trên một cái giường, đôi tay đã được tháo xích ra, nhưng mà bị buộc chặt thời gian dài, làm thân mình cô cứng đờ vẫn như cũ không thể nhúc nhích.

“Đây là đâu?”

Miêu Nhất cười hì hì nhe răng, “Nhà a! Chị vào đại học mới một năm không trở về liền đã quên, chúng ta về nhà.”

Cô nhìn quanh căn phongf hẹp nhỏ ấm áp, mười mét vuông, gian nan mà đặt hai cái giường đơn, khăn trải giường màu sắc phô trương rực rỡ.

Là khi còn nhỏ cô cùng Miêu Nhất một phòng, trưởng thành chút, đây là phòng cô, trong nhà rất nhỏ, ba mẹ vì muốn cô có chút riêng tư, Miêu Nhất liền raở phòng khách ngủ trên sô pha .

Hắn ngồi xổm mép giường, nắm tay của cô, hôn không ngừng.

“Chị, chúng ta sẽ không bao giờ tách ra nữa, về sau chị liền ở nhà,em nuôi chị, chị nơi nào cũng không được đi.”

“Miêu Nhất, chị còn chư học xong, em cũng phải đi học, em mới học năm hai liền bỏ học ——”

“Không cho chị đi ra ngoài!” Hắn dùng sức hướng về cô gào thét, “Học cũng không cho đi, học thì có ích lợi gì! Chị còn muốn quay trở về cạnh hắn sao? Em bỏ học chính là vì đi làm công kiếm tiền nuôi chị.”

“Chị đừng sợ, nam nhân kia đã không còn, từ nay về sau chị liền ở nhà ngoan ngoãn chờ đợi, chị yên tâm, em sẽ đem chị bảo hộ thực tốt!”

Cô đã mệt mỏi đến mức ngay cả cười lạnh cũng cười không nổi, Tạ Viễn Lâm không có khả năng chết, hắn là người cố chấp như vậy , nhất định sẽ dưỡng thương thật tốt, sau đó lại một lần nữa đem cô bắt trở về.

Hắn ở bên tai cô không ngừng lải nhải xin lỗi, nói cô hãy thương hại hắn .

“Em vẫn luôn sống ở hầm ngầm, nơi đó vừa lạnh lại vừa ẩm ướt, bọn họ còn đánh em, em muốn chạy liền không cho em cơm ăn, chị, em đều là vì chị mới muốn đi kiếm tiền, nhưng em không nghĩ lại đi đến chỗ đó , nơi đó quả thực chính là địa ngục!”

Nhưng thực nhanh, cô đã không thể thương hại hắn nữa, vào buổi sáng ngày hôm sau , hắn liền dùng xiềng xích hơn mười mét đem chân cô trói lại , chỉ có thể tùy ý hoạt động trong phòng ở hơn ba mươi mét vuông ,chỉ có phòng vệ sinh cùng phòng bếp.

Miêu Nhất đi ra ngoài tìm việc, đem cô nhốt ở trong nhà, có thể chạm vào cửa, nhưng cửa đã bị khóa lại,ngay cả điện thoại bàn trong nhà cũng bị cắt.

Trình độ biến thái của hắn có thể đem ra so với Tạ Viễn Lâm .

“Chị, em đã về!”

Cô tập trung quấy cháo trong nồi , cũng không đáp lại hắn.

Phía sau vang lên tiếng bước chân càng ngày càng gần, hắn hướng cô đi tới, từ phía sau ôm lấy eo cô, đem cằm gác ở trên vai cô, bên tai nghe thấy tiếng hít thở, cả người chấn động, cái muỗng trong tay cũng rớt vào trong nồi.

“Chị, làm đồ ăn ngon gì vậy?”

“Buông chị ra.”

“Ngô không cần, liền ôm một lát thì có sao, quỷ hẹp hòi.”

Ngón tay cô khẽ run rẩy, bắt lấy cái muỗng sắp chìm vào đáy nồi vội vàng kéo ra.

“Chị, hôm nay em đã tìm được việc, là làm ở một tiệm trà sữa, tuy rằng tiền lương không nhiều lắm, nhưng cũng đủ nuôi sống hai người chúng ta , chị …chị yên tâm, em nhất định sẽ không làm chị thất vọng.”

Hô hấp nặng thêm vài phần, đem lửa bếp tắt,

“Buông chị ra, ăn cơm.”

“Hắc hắc,chị ngồi kia, em sẽ mang đồ ăn ra cho .”

Trên chân mang theo dây xích, bước mỗi bước đều không ngừng phát ra tiếng vang, chân bị buộc chặt, đem mắt cá chân mài ra máu tươi.

Cô ngồi ở trên ghế, cong lưng vuốt ve miệng vết thương trên mắt cá chân, Miêu Nhất đem một chén cháo đậu xanh đặt ở trước mặt cô, sau đó đi vào trong phòng ngủ.

Chẳng được bao lâu trong tay cầm theo bông lại đây, ngồi xổm xuống, đem bông nhét vào trung gian giữa chân và xích sắt lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận