Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ghi Dấu Bằng Tinh Dịch
Bạch Vi vừa đạt đến đỉnh, cơ thể mềm nhũn, tâm trí trống rỗng . Nhưng Bạch Hiển chưa xong. Bài học của hắn vẫn chưa kết thúc.
Hắn nhìn cô, gương mặt xinh đẹp ửng hồng vì dục vọng, đôi mắt mơ màng, hai chân vẫn còn run rẩy. Hắn đứng dậy, kéo khóa quần, giải phóng con thú khổng lồ đã gào thét từ lâu .
Hắn nhận ra rồi.
“Em sai rồi… Anh hai…” Cô nức nở, lý trí đã quay về một chút. “Em không nên vứt… Em…”
“Quá muộn rồi.”
Hắn không cần cô tự tách chân ra. Hắn nhấc một chân cô lên, gác lên vai mình, tư thế phơi bày đến nhục nhã .
“Giờ thì,” hắn gằn giọng, “Để anh cho em thấy… hậu quả của việc không biết điều.”
Hắn đâm vào.
Không có sự dịu dàng của lần đầu. Không có sự kiên nhẫn. Chỉ có sự xâm nhập tàn bạo, trừng phạt .
“A! Đau!”
Hắn đâm thẳng vào nơi sâu nhất, nơi tử cung vẫn còn đang co thắt sau cơn cực khoái. Nước từ vòi hoa sen vẫn xối xả, hòa cùng tiếng da thịt va chạm B(ch) B(ch) vang dội khắp phòng tắm.
“Em nghĩ em là ai mà dám vứt đồ của anh?” Hắn vừa thúc vừa chất vấn. “Em nghĩ anh là ai? Là thằng anh trai nhu nhược để em muốn làm gì thì làm?”
Mỗi câu hỏi là một cú thúc sâu đến tận cùng.
“Không… em không… A… chậm… chậm lại…”
“Trả lời anh!” Hắn tát nhẹ vào mông cô. “Em là gì của anh?”
“Em… em là của anh… A… là… là vợ… là vợ của anh…” Cô khóc lóc trả lời.
“Vợ?” Hắn cười gằn. “Vợ thì phải biết nghe lời! Vợ thì phải biết cái gì của chồng là quý nhất! Em dám vứt đi? Em dám vứt đi sự kết nối của chúng ta?”
Hắn không biết mình đang nói gì nữa. Hắn chỉ biết hắn phải thao cô. Thao cô đến khi cô quên hết mọi thứ, quên cả bản thân mình là ai, chỉ nhớ duy nhất một điều: cô thuộc về hắn.
Hắn muốn gieo hạt giống của hắn vào bên trong cô . Hắn muốn cô mang thai con của hắn . Một đứa trẻ sẽ là sợi xích vĩnh viễn, trói buộc cô bên hắn, để cô không bao giờ có thể rời đi.
Hắn thúc mạnh lần cuối cùng, gầm lên một tiếng dã thú, bắn sâu vào bên trong cô. Dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc quánh, lấp đầy tử cung cô.
Hắn rút ra, nhìn cô gái nhỏ đã ngất lịm trên bệ rửa mặt. Hắn bế cô lên, dịu dàng đặt cô trở lại giường. Bài học hôm nay… có lẽ đã đủ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận