Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi hồi kinh, chớp mắt đã đến ngày mùng tám.
Thẩm Giai cho người đi chuẩn bị lễ vật mừng thọ, còn Đỗ Yểu Yểu thì ở trong phòng mặc cho Ngân Diệp trang điểm cho mình.
Đỗ Yểu Yểu nhìn quầng thâm dưới mắt mình, nàng soi gương rồi chỉ chỉ: “Chỗ này thêm chút phấn nữa.” Gương mặt trắng bệch trông rất khó coi, nàng lại chỉ lên hi gò má: “Hai bên ngày, thêm chút phấn hồng nữa.”
Ngân Diệp đau lòng thở dài thườn thượt: “Mấy hôm nay trông phu nhân rất tiều tụy.”
Đỗ Yểu Yểu giấm giếm, nàng nói: “Haiz, em cũng biết đấy, ta không nỡ xa mẫu thân.”
Ngày mùng bốn Đỗ Yểu Yểu rời khỏi nhà, Thúy Nương đứng ở ngoài cửa khóc đỏ cả mắt, Đỗ Yểu Yểu ngồi trong xe ngựa, nước mắt cũng rơi lã chã.
Vất vả lắm nàng mới có một mẫu thân, chỉ là lần từ biệt này không biết sau này còn có cơ hội gặp lại nhau nữa hay không.
Sau khi trang điểm búi tóc xong xuôi, Ngân Diệp mang một chiếc váy đỏ được làm bằng lụa Vân Cẩm lên, Đỗ Yểu Yểu chau mày: “Đổi bộ khác đơn giản hơn đi.”
Ngân Diệp do dự nói: “Phu nhân, hôm nay ngài đi dự tiệc mà…”
Đúng là dự tiệc nhưng là hồng môn yến nên mới phải khiêm tốn một chút, Đỗ Yểu Yểu không kiên nhẫn giải thích: “Ta biết, em mau đi đi.”
Ngân Diệp vội vàng đổi sang chiếc váy Yên La màu hồng phấn, nàng ta đoán chắc là do lần trước phu nhân bị đám người xấu trong bữa tiệc hoa mai của công chúa Hồng Ngạc bắt nạt nên sợ rồi.
Đỗ Yểu Yểu bước ra khỏi cửa, Thẩm Giai đã đứng đợi nàng ngoài đó từ lâu. Thấy nàng đến hắn rất tự nhiên đưa tay ra cho nàng khoác rồi đỡ nàng đi xuống bậc thang.
“Sao lại ăn mặc đơn giản thế này?” Thẩm Giai tò mò hỏi.
Trong suốt mấy ngày tháng Giêng, Đỗ Yểu Yểu luôn mặc váy đỏ, đập vào mắt là vẻ đẹp lộng lẫy, giờ thấy nàng nhã nhặn xinh đẹp thế này hắn lại thấy không quen lắm.
“Ta đã là người có gia đình rồi, hôm nay cũng không muốn quá nổi bật trong tiệc mừng thọ của ngoại tổ.” Đỗ Yểu Yển mỉm cười tinh nghịch.
Thẩm Giai lại nhớ đến buổi yến tiệc lần trước Hồng Ngạc tổ chức, hắn tán thành gật đầu rồi dìu nàng bước lên xe ngựa.
Không nhìn kỹ thì không nhận ra, lúc ngồi cạnh nhau, Thẩm Giai lặng lẽ nhìn Đỗ Yểu Yểu.
Gương mặt nhỏ trắng bóc nay đã gầy đi không ít, trên ấn đường hiện rõ vẻ mệt mỏi không tài nào giấu đi được.
Mấy đêm nay Đỗ Yểu Yểu ngủ không ngon giấc, Thẩm Giai biết, không biết là vì không nỡ xa mẫu thân hay là vì sức khỏe không tốt, hỏi cũng không hỏi được gì, nàng luôn thích giấu mọi chuyện trong lòng.
“Sao vậy ạ.” Đỗ Yểu Yểu nhận ra hình như Thẩm Giai nhìn mình hơi lâu.
Thẩm Giai giơ tay chạm lên gò má của Đỗ Yểu Yểu, hắn trêu đùa: “Thấy phấn má nàng đánh dày quá, động một cái là rơi xuống rồi.”
“Sao có thể chứ.” Đỗ Yểu Yểu ngạc nhiên, chỉ là dày hơn một chút so với thường ngày thôi mà, nàng đã soi kỹ rồi, cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.
Nhìn thấy sự trêu đùa trong đôi mắt của Thẩm Giai, Đỗ Yểu Yểu xị mặt xuống rồi nói: “Gần đây thần sắc của ta không tốt.”
“Mấy hôm nay ta bận quá, buổi tối cũng không làm nàng mệt mỏi, nàng nằm mơ trộm người đi rồi hả?” Thẩm Giai đỡ cằm Đỗ Yểu Yểu.
Năm mới vừa mới bắt đầu, Ngự Sử Đài có một đống công việc, Thẩm Giai đi sớm về khuya, mấy hôm nay hai người cũng không nói chuyện đàng hoàng với nhau.
“Chàng đừng động tay động chân nữa.” Đỗ Yểu Yểu vỗ lên mu bàn tay của Thẩm Giai rồi rồi giả vờ: “Ta không nỡ xa mẫu thân của ta.”
“Nhạc mẫu ở bên kia có phu nhân Thái thú Thanh Châu chăm sóc rồi, nàng không cần phải lo lắng đâu.” Thẩm Giai nghiêm túc nói: “Tháng nào họ cũng sẽ gửi thư đến cho ta, đến lúc đó ta sẽ mang về cho nàng đọc.”
Đỗ Yểu Yểu im lặng, mãi lâu sau mới ừ một tiếng.
Thẩm Giai trông thấy vẻ mặt mệt mỏi đó của Đỗ Yểu Yểu thì ôm nàng vào trong lòng, hắn nói: “Yểu Yểu, ta không yên tâm để nàng ở lại Thanh Châu một mình, chưa nói đến Thần Vương ở bên kia, chỉ cha nàng và di nương kia của nàng thôi, ta sợ nàng bị bắt nạt.”
Xưa nay, một chữ “hiếu” cũng đủ để đè chết vô số người, con gái đối đầu với cha cũng giống như cánh tay bẻ gãy đùi, khó mà thắng nổi. Lại thêm thứ thiếp thâm độc nữa, Thẩm Giai nghĩ thế nào cũng không thể yên tâm được.
Với những chuyện sắp xảy ra ngày hôm nay, Đỗ Yểu Yểu không khỏi cảm thấy hoảng sợ và lo lắng.
Dường như có một bàn tay ở phía sau thao túng tất cả, sẽ đánh cho nàng một đòn chí mạng lúc nàng chưa kịp chuẩn bị.
Chỉ đành dựa vào ý trời và bản thân thôi.
Người Đỗ Yểu Yểu thấy không yên lòng nhất chính là Thúy Nương, mẫu thân đáng thương, khổ sở của mình.
Lúc Đỗ Yểu Yểu và Thẩm Giai tốt đẹp, hắn sẽ giúp nàng chăm sóc Thúy Nương, nhưng nếu hai người họ trở mặt vì Lâm Thư Uyển thì sao?
Thẩm Giai không phải là người tốt làm việc thiện không công.
Đỗ Yểu Yển lựa chọn từ ngữ: “Phu quân, ta xin chàng một chuyện.”
“Chuyện gì?” Ngay cả “phu quân” cũng nói ra rồi.
Đỗ Yểu Yểu ngẩng đầu lên cầu xin: “Cho dù chúng ta có xảy ra chuyện gì, hoặc là ta xảy ra chuyện gì, ta hy vọng chàng có thể luôn chăm sóc mẫu thân của ta.”
Bàn tay đang ôm lấy Đỗ Yểu Yểu của Thẩm Giai buông xuống, hắn cười mỉm nói: “Ý nàng là sao?”
Đỗ Yểu Yểu nuốt nước miếng, nàng kiên định nói: “Ý trên mặt chữ.”
“Mẫu thân của nàng là nhạc mẫu của ta, tiểu tế chăm sóc nhạc mẫu là chuyện đương nhiên.” Thẩm Giai nhướng mày cười nói: “Câu nói này của Yểu Yểu thật sự rất kỳ lạ.”
Thẩm Giai mỉm cười, ánh mắt không một gợn sóng, thậm chí còn mang theo một chút lạnh lùng.
Đỗ Yểu Yểu lấy hết can đảm nắm lấy tay hắn, hai bàn tay đan nhau: “Thẩm Giai, chàng có thể đồng ý với ta được không?”
Thẩm Giai rút tay về, hắn nghiêng người chậm rãi rót cốc trà trên chiếc bàn nhỏ: “Yểu Yểu, giữa ban ngày ban mặt mà nàng nói lung tung gì vậy?” Đưa trà cho Đỗ Yểu Yển, hắn ân cần nói: “Không phải lại là nằm mơ biết trước được tương lai đấy chứ?”
Ngày trước lúc Thẩm Giai nghi ngờ về sự thay đổi của Đỗ Yểu Yểu, nàng đã từng lấy giấc mơ ra làm cái cớ đối phó hắn.
“Chàng cứ coi như ta mơ thấy ác mộng đi.” Đỗ Yểu Yểu nhấp một ngụm trà rồi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Giai: “Chàng có đồng ý hay không?”
Thẩm Giai cướp chén trà trong tay nàng rồi uống một ngụm: “Nếu như Yểu Yểu chạy theo nam nhân khác ta vẫn phải giữ đúng lời hứa hẹn chăm sóc mẫu thân của nàng sao, vậy thì ta thiệt thòi quá.” Thẩm Giai nửa đùa nửa thật thăm dò.
Đỗ Yểu Yểu xì một tiếng suýt chút nữa bật cười, nàng đang nói chuyện nghiêm túc với hắn mà hắn lại nói đi đâu vậy.
“Ta xin thề, ta sẽ không phản bội chàng.” Đỗ Yểu Yểu nói xong câu này cũng có chút chột dạ, nàng nói thêm: “Ta xin thề, ta sẽ không phản bội chàng vì nam nhân khác đâu.”
Rất rõ ràng, thứ Thẩm Giai muốn nghe là câu sau, hắn vui vẻ đồng ý: “Vậy ta có thể đồng ý với nàng.”
Đỗ Yểu Yểu ôm chặt eo của Thẩm Giai rồi chân thành hôn lên môi hắn: “Thẩm Giai, chàng thật tốt.”
“Trà đổ rồi.” Tay Thẩm Giai run run, hắn đặt ly trà sứ lên trên chiếc bàn nhỏ rồi hôn đáp trả nàng: “Thì ra ta lấy phải bà cốt, suốt ngày thần linh thần linh, chỉ toàn dày vò phu quân thôi.”
Đôi mắt của Thẩm Giai sáng ngời sáng quắc, giống như hố nước sâu có vòng xoáy, lông mi dài cọ cọ lên làn da của Đỗ Yểu Yểu, hơi ngứa ngứa.
Bỗng dưng Đỗ Yểu Yểu cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, nàng mím môi rồi nói: “Không phải là bà cốt mà là tiên nữ, ta là tiên nữ chuyển thế.”
Thẩm Giai vươn đầu lưỡi liếm láp môi nàng: “Ta cũng tin nàng là tiên nữ chuyển thế.”
Vẫn chưa đã cơn thèm, Thẩm Giai dùng sức ôm chặt cổ nàng để hôn: “Yểu Yểu, đừng rời xa ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận