Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn chân của Cố Thiển Thiển vừa nhỏ lại vừa trắng. Năm ngón chân trắng vừa mềm mại lại trắng sang. Trịnh Trúc Nghĩa duỗi tay ra nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của cô. Cô thực sự quá gầy, bàn tay to của anh hoàn toàn có thể bắt lấy hết phần mắt cá chân của cô không thừa một chút nào.
“Trịnh … Trịnh Trúc Nghĩa …”
Cố Thiển Thiển có chút khẩn trương. Ngón chân không tự giác được mà cuộn lên.
“Bàn chân nhỏ của Thiển Thiển thật xinh đẹp.”
Trịnh Trúc Nghĩa dung đôi tay nắm lấy chân của cô lại không cho cô thu chân về. Đem đôi chân nhỏ của cô đặt ở phần đũng quần đang căng phồng lên của anh.
“Đừng … Trịnh Trúc Nghĩa.”
Cố Thiển Thiển giật mình và muốn đem chân trở về. Lòng bàn chân trực tiếp dán trên nơi vừa nóng vừa cứng đang ngóc đầu lên. Nếu không phải tại nơi đó vật kia đang nảy lên, cô còn tưởng rằng hai chân mình đang đặt ở một cái lò sưởi mini. Thật ra, không có đáng sợ như vậy. Còn rất thoải mái. Nhưng là nghĩ đến hai chân đang để ở nơi đó của anh, quả thực lại cảm thấy xấu hổ.
“Không …Trịnh Trúc Nghĩa … đừng…”
Cố Thiển Thiển cảm thấy sự xấu hổ của chính mình đều lần lượt bị Trịnh Trúc Nghĩa đánh vỡ. Dùng miệng đã làm cô cảm thấy đủ hổ thẹn mà nhắm mắt lại. không dám nhìn đến cảnh tượng dâʍ ɭσạи của bản thân.
“Thiển Thiển không thể đổi ý nga. Hãy ngoan ngoãn.”
Trịnh Trúc Nghĩa ôn nhu nói. Âm thanh ôn nhu đó lại như thể có độc phía trong, căn bản nó không thể xoa dịu bớt đi phần nào sự sợ hãi. Nó chỉ tăng thêm phần đáng sợ.
“Ân ha .., Ngứa…”
Phần qυყ đầυ to tròn áp sát vào đôi bàn chân trắng nõn của cô rồi từ từ di chuyển vẽ thành những vòng tròn. Cố Thiển Thiển cảm thấy nhột liền theo bản năng mà muốn rụt chân. Nhưng là mắt cá chân đã bị Trịnh Trúc Nghĩa cố định lại. Căn bản không thể thu trở về. Ngón chân cô đều gắt gao cuộn lại.
“Chân nhỏ của Thiển Thiển vừa trắng lại vừa mềm. Thật tốt thao.”
Trịnh Trúc Nghĩa sau một hồi vẽ vòng tròn trên chân cô, liền đem dươиɠ ѵậŧ đặt ở giữa hai bàn chân nhỏ của cô.
“Thiển Thiển di chuyển chậm một chút. Giống như cách dạy dùng tay giống nhau.”
“Ân ha … Không …”
Cảm thấy quá thẹn. Hai chân kẹp chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của anh xoa đi xoa lại. Cố Thiển Thiển cảm thấy xấu hổ và tức giận đến mức ước gì có thể hủy đi đôi chân của mình.
“Ừ … chính là như vậy. Nga, đôi chân nhỏ của Thiển Thiển thật tuyệt.”
Trịnh Trúc Nghĩa tận hưởng niềm vui của cômang lại.
“Ngô … mệt mỏi quá …”
Cố Thiển Thiển cảm giác chính mình giống như đang đạp xe đạp, kẹp lấy dươиɠ ѵậŧ đang cứng rắn ngóc đầu ở giữa hai chân của anh mà xoa tới xoa lui. Lòng bàn chân bị sưng đỏ lên.
“Mới ba phút. Không được lười biếng.”
Trịnh trúc Nghĩa không để ý tới hành động làm nũng của cô.
Cố Thiển Thiển đành phải tiếp tục “đạp xe” một cách máy móc.
“Ngô … Nhanh bắn ra đi … Mệt quá …”
Sau hơn mười phút trôi qua Trịnh Trúc Nghĩa vẫn chưa có ý định bắn ra. Cố Thiển Thiển cảm giác cổ chân đều như muốn rụng xuống. Mang theo chút nức nở trong giọng nói tràn đầy ủy khuất.
“Lại kêu.”
“Ân a … Bắn ra tới …. Cầu anh nhanh bắn ra.”
“Thiển Thiển muốn cầu xin anh phóng tϊиɧ ŧяùиɠ trên người em?”
“Ừm ha …. Bắn cho em … Ngô … Tất cả đều bắn cho em …. Thật lớn … kẹp không nổi…”
Nghe được âm thanh dâʍ đãиɠ quyến rũ mê người của cô, Trịnh Trúc Nghĩa nhịn không nổi hô hấp liền tăng cao. Bắt lấy đôi chân nhỏ của cô, để từng kẽ chân một rồi bắn tất cả vào đôi bàn chân nhỏ bé của cô bằng những hương vị chỉ thuộc riêng của anh.
“Ân a … Không cần cho vào những ngón chân… Ân …”
“A a … Lòng bàn chân cũng bị làm qua rồi …. Trịnh Trúc Nghĩa … Ô ô … Nhanh bắn lên cho em…”
“ Được … Toàn bộ đều cho em trên bàn chân nhỏ bé của cô!”
Cố Thiển Thiển rõ ràng cảm thấy dươиɠ ѵậŧ dưới lúc cô nói câu kia “ Bắn cho cô” dươиɠ ѵậŧ dưới chân vào thời điểm đó sẽ lại nảy lên càng thêm lợi hại, vì làm Trịnh Trúc Nghĩa nhanh chóng bắn ra, cho nên theo bản năng mà nói ra lời dâʍ đãиɠ. Mà Trịnh Trúc Nghĩa bị cô dung lời nói kí©ɧ ŧɧí©ɧ, đem gót chân của cô làm tới, cuối cùng bắn ở trên mu bàn chân của cô.
“Ừm … em muốn rửa chân.”
Trên mu bàn chân dính dính, còn có chút chảy tới giữa ngón chân. Trịnh Trúc Nghĩa bắn xong lúc sau đem một đôi gót chân nhỏ đè ở phần mềm của dươиɠ ѵậŧ của mình còn không chịu buông tay. Cố Thiển Thiển sợ vật kia lại ngóc lên. Yếu ớt nói.
“Được.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói rồi duỗi tay ra cào nhẹ vào lòng bàn chân cô. Cố Thiển Thiển giật mình dùng sức đá chân. Kết quả mu bàn chân tràn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị rơi trên toàn bộ gương mặt của Trịnh Trúc Nghĩa.
“ Em … Em không phải cố ý.”
Cố Thiển Thiển sợ tới mức không dám lộn xộn. Sợ hắn tức giận.
“Không sao cả. Anh không có tức giận.”
Trịnh Trúc Nghĩa cũng biết chính mình trong khoảng thời gian này đối xử với cô không được tốt lắm. Trước kia cực khổ duy trì hình tượng ôn nhu mà anh dày công xây dựng có lẽ sẽ không thể lấy lại được trong một thời gian.
Bất quá, không sao cả. Anh có rất nhiều thời gian.
Trịnh Trúc Nghĩa đem đến một chậu nước ấm. Cẩn thận giúp cô rửa chân.
Cố Thiển Thiển cúi đầu là có thể nhìn thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu của anh. Đôi bàn tay to của anh nhẹ nhàng. Dòng nước ấm chảy qua mu bàn chân.
Nếu …Nếu họ là người yêu thực sự thì khung cảnh này sẽ ngọt ngào biết bao.
Cố Thiển Thiển nhanh chóng lắc đầu.
Cô lớn khái là bị cầm tù đến lâu quá rồi. Cũng trở nên có chút bất thường.
Sao có khả năng có thể biến thành người yêu được chứ? Chẳng lẽ muốn yêu người bắt cóc chính mình?
“Ngủ đi. Sáng mai anh đưa em về.”
Trịnh Trúc Nghĩa ôm cô vào lòng. Nghĩ đến ngày mai sẽ không thể gặp cô cả ngày, không khỏi ôm cô càng chặt hơn.
Thật không nỡ a.
Hận không thể mỗi một giây đều cùng cô ở cạnh nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận