Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có lẽ bởi vì công việc quá bận rộn, Thời Anh mấy ngày liền không thấy Thẩm Nguyệt Lâm ở biệt thự. Không có việc gì làm, buổi chiều Thời Anh đi trung tâm mua sắm. Quận Tây của thành phố D là khu phát triển mới được chỉ định, lại nằm ở một khu vực hẻo lánh, cho nên cuối tuần trung tâm thương mại cũng không có mấy người.
Thời Anh đi dạo mệt mỏi, liền tìm một khu vực nghỉ ngơi, lơ đãng ngước mắt lên, sự chú ý của cô đã bị logo của một hiệu sách đối diện thu hút.
Logo là một chữ phồn thể rất đặc biệt, phông chữ được làm đen, hình dáng rất nghệ thuật. Đường cong được kéo dài ra, thiết kế thành hình cây quạt. Nhìn kĩ có thể nhận ra đó là chữ “无” (không) phồn thể.
Hình vẽ này rất quen thuộc, cô dường như đã nhìn thấy nó ở đâu đó trước đây. Một hình ảnh hiện lên trong đầu cô, mấy ngày nay cô trằn trọc nhớ lại vô số lần trên tờ giấy, hình như có hình mẫu này.
Lúc đầu, cô không chú ý tới ý nghĩa của hình vẽ này, cô còn tưởng là Bùi Dương Dương ngẫu nhiên vẽ nó. Bây giờ xem ra đây chính là thông tin mà Bùi Dương Dương truyền tải cho cô.
Toàn thân Thời Anh run rẩy, ngay cả trái tim cũng bắt đầu đập loạn xạ.
Cô không nhịn được mà đi về phía hiệu sách.
Trong cửa hàng, các kệ sách trên tường chứa rất nhiều loại sách, thậm chí một số cuốn sách nổi tiếng còn được trưng bày riêng lẻ trên kệ.
Bước vào bên trong, mỗi kệ sách ở hành lang đều được chiếu sáng bằng một chùm ánh đèn. Các kệ phát sáng tuyến tính được sắp xếp theo mô hình hình học, không gian đối xứng, hình ảnh phản chiếu chỉnh tề cùng với trần nhà gợn sóng đầy sao, trông vô cùng… mộng ảo.
Thời Anh dạo một vòng trong cửa hàng, dọc đường chỉ thấy có vài khách hàng.
Cuối hành lang kệ sách, có một nhân viên đang trưng bày sách, nhìn thấy Thời Anh phía sau, mỉm cười hỏi: “Người đẹp có muốn mua sách không?”
Thời Anh gật đầu, suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tùy tiện xem thôi, chủ hiệu sách này có ở đây không?”
Nhân viên bán hàng nói: “Quý khách tìm ông chủ của chúng tôi có chuyện gì không?” Hiếm có người nào vào hiệu sách mà không đọc hay mua sách mà trực tiếp hỏi ông chủ có hay không ở đây? Người nhân viên không khỏi tò mò.
“Không có gì, tôi chỉ hỏi thôi.”
“Có chuyện gì vậy?” Không đầy một lát, giọng nói của một người đàn ông vang lên từ phía sau Thời Anh.
Thời Anh quay đầu lại, người tới mặc thường phục màu đen, hai tay đút túi, dáng vẻ nhàn nhã tự đắc. Về ngoại hình của anh ta, Thời Anh cảm thấy không thể gọi là phổ thông, nhưng cũng không phải là tuấn mỹ, chính là mang lại cho người ta một loại cảm giác rất kì lạ, khí chất tuyệt không phù hợp với dáng vẻ bình thường của anh.
“Vị tiểu thư này, nói muốn tìm ngài.” Nhân viên trả lời, sau đó giới thiệu với Thời Anh: “Đây là ông chủ của chúng tôi.”
Ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm vào Thời Anh. Trong lúc nhất thời, anh tựa hồ nghĩ đến cái gì, hướng cô hỏi: “Cô là?… bạn Bùi Dương Dương?”
Thời Anh trong lòng động động, quả là đã tới đúng hiệu sách.
Hai người tìm một chỗ đọc sách tương đối khép kín, yên tĩnh ngồi xuống, nhân viên mang đồ uống và món tráng miệng tới.
Người đàn ông cầm cốc cà phê lên, hướng về phía cô trước khi uống, nói rất tự nhiên: “Có vẻ như cô đến muộn hơn so với tôi tưởng nhiều…” Vẻ ngoài tuy hiền lành nhưng lời nói và hành động lại lộ rõ ​​ý nghĩa tùy tính cùng lười biếng.
Thời Anh ngơ ngác, điều này có nghĩa là anh đã đợi cô ở đây rất lâu rồi sao.
“Ngài và Bùi Dương Dương là?…”
“Gọi tôi là Lương. Mặc dù tôi trông lớn tuổi hơn cô khá nhiều nhưng cứ gọi là ‘ngài’ mãi cũng không thoải mái cho lắm.” Anh không trả lời ngay câu hỏi của Thời Anh mà có chút khôi hài giới thiệu mình một phen.
“Được rồi, Lương tiên sinh.” Mặc dù không quan tâm đến chuyện này, nhưng Thời Anh vẫn lễ phép thêm vào hai hậu tố.
Tiểu nha đầu giáo dưỡng cũng không tệ.
Năm ngón tay người đàn ông nhịp nhàng gõ nhẹ vào mép cốc cà phê, “Tiểu Bùi không thể trực tiếp nhúng tay vào việc điều tra thân thế của cô, cho nên đã ủy thác tôi thay cô điều tra. Sau này nếu có việc gì chỉ cần liên hệ trực tiếp với tôi là được.”
Thời Anh gật đầu, chỉ là trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc. Người đàn ông này trông không giống thám tử tại sao Bùi Dương Dương lại để anh ta giúp cô? Tạm thời không nói đến vấn đề bảo mật, chính là trong quá khứ, cũng chưa bao giờ nghe nói qua Bùi Dương Dương có một bằng hữu là chủ một cái hiệu sách như vậy bao giờ.
Có lẽ cảm nhận được sự cảnh giác của Thời Anh, A Lương dựa lưng vào ghế nói: “Nói đến đây, cha cô và tôi…a, phải nói là tôi và cha nuôi của cô có chút quan hệ, cho nên luận là điều tra những chuyện trong quá khứ, không có ai thích hợp hơn tôi.”
Thời Anh có chút kinh ngạc, người này không chỉ biết thân phận hiện tại của cô, mà hình như còn là người quen cũ của Thẩm Nguyệt Lâm?
Cô do dự một lúc rồi hỏi: “Anh… đều biết cái gì?”
A Lương bật cười một tiếng, nhìn về phía cô với vẻ thương hại: “Thành thật mà nói, tôi rất đồng cảm với cô.”
“Có ý tứ gì?” Thời Anh không hiểu ra sao, có chút bối rối.
“Tôi thông cảm cho cô mơ màng nhận giặc làm cha nhiều năm như vậy, kết quả là còn phải sưởi ấm giường cho hắn, thay hắn sinh con dưỡng cái.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận