Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cha, con cảm thấy con với An An vẫn còn trẻ.” Lý Mông nói, “Cho nên bọn con chưa có ý định đó.”

“Các con đều 28, 29 đã đến tuổi làm cha mẹ cả rồi.” Ban Bảo Minh nghe xong, nhíu mày, “Đừng có lúc nào cũng nghĩ mình vẫn còn trẻ, có một số việc… Thôi đi, các con tự mà suy xét đi.”

Ban Bảo Minh không nói gì nữa, ông chậm rãi đứng dậy cầm điếu thuốc đi ra ban công.

Bầu không khí đã có chút xấu hổ, Ban Ấu An kéo tay áo Lý Mông, Lý Mông lắc đầu nắm lấy tay cô đặt ở trong lòng bàn tay đùa bỡn.

Trương Nguyệt ở một bên nhìn Lý Mông và Ban Ấu An, một hồi lâu mới nói: “Các con có phải không muốn sinh con không?”

Lý Mông thành thật với mẹ mình: “Đúng vậy mẹ.”

Trương Nguyệt im lặng.

Lý Mông thấy bà như vậy lập tức nói: “Mẹ đừng nghĩ nhiều, không liên quan đến mẹ.”

“Sao lại không liên chứ.” Trương Nguyệt nhẹ giọng nói, “Mẹ cũng không tư cách kêu bọn con sinh con. Mẹ không xứng để làm mẹ, mẹ không hề làm gương tốt cho con.” Bà miễn cưỡng cười, nhìn Ban Ấu An, “Con có thể kết hôn, tìm được Tiểu An, mẹ đã vui lắm rồi…”

Lý Mông nhíu mày: “Mẹ đừng nói vậy.”

Sắc mặt Lý Mông nghiêm lại nhìn có chút dữ dằn, Ban Ấu An dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay anh, ý bảo anh thả lỏng một chút đừng nói nữa.

“Mẹ, đây là quyết định của bọn con.” Ban Ấu An hơi hơi mỉm cười, “Không chỉ Lý Mông không muốn sinh con, con cũng không muốn sinh con. Mẹ đừng khổ sở, chúng con không muốn sinh con là có nhiều lý do khác. Bây giờ đã khác trước rồi, con cùng Lý Mông đều bận đi làm mà nuôi dưỡng con cái thì lại cần rất nhiều thời gian, tiền tài và tinh lực bọn con sợ không chống đỡ nổi.”

Trương Nguyệt nghiêm túc nghe xong, gật đầu: “Mẹ biết, các con rất vất vả. Mẹ cũng chưa bao giờ thúc giục các con. Các con tự mình quyết định là được rồi, đây là cuộc sống của các con mẹ không thể can thiệp… Cũng không nghĩ sẽ can thiệp vào.”

“Mẹ có thể nghĩ như vậy là con vui rồi.” Ban Ấu An nhẹ giọng nói, “Vậy mẹ giúp con đi khuyên mẹ con một chút được không ạ? Con chưa nói với bà ấy, mà bà ấy nhất định sẽ nghe lời của mẹ.”

Trương Nguyệt xoa đầu Ban Ấu An, yêu thương mà cười đồng ý.

Mấy ngày trước Lý Mông và Ban Ấu An đã nói rõ với nhau về chuyện con cái hết cả rồi.

Khi đó Lý Mông lướt điện thoại lướt đến ảnh con của bạn học, lúc đó Ban Ấu An nhìn thấy liền nói đến chuyện mà đám bạn học cũ đã nói.

“Cho nên… Em không nghĩ mình sẽ sinh con.” Ban Ấu An nói, “Lý Mông, em rất sợ. Cái gì cũng sợ, sợ đau, sợ mệt, còn sợ nuôi con không tốt.”

“Ừ, vậy thì không sinh.” Lý Mông gật đầu.

“Lúc trước không phải anh rất chờ mong sao?”

“Có em là đủ rồi.” Lý Mông đem cô ôm vào trong ngực, “Trước kia là anh sai, anh sợ em sẽ bỏ anh nên anh đã nghĩ chỉ cần có con em sẽ không rời xa anh.”

Ban Ấu An đem mặt vùi vào trong ngực anh, rầu rĩ nói: “Lý Mông, suy nghĩ của anh có chút cẩu huyết quá đấy, nó giống như cái gì mà không có được trái tim em thì anh sẽ trói chặt con người em lại…Anh có chắc là chưa từng xem qua tiểu thuyết ngôn tình không?”

Lý Mông đánh mông cô, nghiến răng nghiến lợi: “Anh với em không phải là kẻ tám lạng người nửa cân hả? Em cũng đã viết sẵn cho anh bộ cẩu huyết đấy, quên rồi hả?”

Ban Ấu An cầu xin tha cho mình: “Này này, đừng nói mấy này nữa không thì em sẽ xấu hổ lắm.” Cô ôm lấy eo người đàn ông này, “Vậy thì không sinh con, quá tốt.”

“Ừ.” Lý Mông nói, “Anh cũng giống như em vậy An An, anh cũng sợ mình không nuôi con tốt. Chúng ta chưa đủ tư cách để làm cha mẹ.”

Ban Ấu An hiểu ý của anh. Lý Mông là đứa trẻ chưa từng được hạnh phúc thì sao có thể biết cách làm cho con mình hạnh phúc chứ?

Ban Ấu An cũng như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận