Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bớt mơ tưởng đi bà chị!” Đầu trọc tiếp tục nghiến răng nghiến lợi nói.

“Thật ra thì chúng tôi mới kết thúc giờ tự học về muộn, chỗ này gần đường về nhà nên đi ngang qua thôi.” Cậu tóc bù xù ôn tồn trả lời.

“Bà chị, hai người đang làm cái trò gì đấy?” Đầu trọc có chút không giải thích nổi hỏi.

“Ngu ngốc! Nhìn không ra chị đây đang bị thằng biến thái này tập kích đánh lén hay sao?!” Tôi giận đến mức oa oa kêu to, rõ rành rành như thế này, tôi vẫn còn đang cúi người giơ tay ngăn cây gậy, bằng không hai người này tưởng tôi đang làm tượng nghệ thuật hay múa à?

“Dạ…” Đầu trọc nhìn thoáng qua ba đứa vẫn đang nằm “giả chết” như cũ trên mặt đất, cau mày nói: “Vậy ba tên kia cũng…”

“Trúng phóc!” Tôi đắc ý hừ hừ.

Trong mắt cậu đầu trọc hiện lên mấy tia sáng khó hiểu, đi từ từ đến sau lưng tên tóc dài, nắm lấy mái tóc của hắn vung một cái, tên này liền oanh liệt bị ném đến góc tường, cùng bạn hữu nằm trên mặt đất thong thả “ôn chuyện”.

Bởi vì cổ chân của tôi bị thương, Lưu Tĩnh lại đang sợ đến hóa ngu cho nên đầu trọc quyết định cùng cậu đầu xù trước đem chúng tôi đưa về nhà mình, giúp tôi bôi thuốc vào chỗ bị thương và chờ Lưu Tĩnh hoàn hồn mới tiếp tục quyết định.

Nhà cậu đầu trọc cách nhà chúng tôi rất gần nha, chỉ cách một con đường mà thôi, khó trách chúng tôi có thể ngồi trên cùng một chuyến xe buýt.

Chờ đầu trọc mở cửa nhà ra xong, tôi cảm thấy vô cùng thần kì khi có thể thấy được…đồng chí Tần Hạo!

Đầu trọc nhàn nhạt chỉ vào Tần Hạo giới thiệu cho chúng tôi biết: “Đây là anh trai tôi.”

(Momo: OMG, ta cũng ko tin được, Tần Hạo là anh của cậu đầu trọc, o.0)

Trời đất ạ! Đầu trọc hóa ra là em trai của Tần Hạo! Em trai của Tần Hạo hóa ra là cậu đầu trọc! Khó trách tôi cứ thấy đầu trọc có điểm quen quen, thì ra là giống Tần Hạo a.

Tần Hạo nhìn thấy bộ dạng chật vật của tôi cũng sợ hết hồn nhưng vẫn nhanh chóng đỡ tôi đến ghế salon, bảo em trai mình xức thuốc cho tôi một cách hết sức chuyên nghiệp.

“Tiểu Quang…” Tôi nhướng mày gọi cậu ta, lực đạo của tên này rất mạnh nha.

Đầu trọc kéo khóe miệng, tăng thêm lực, nói: “Tôi tên là Tần Dương, không phải là Tiểu Quang, còn nữa, hắn cũng không phải Tiểu Ải, hắn là Cao Phàm Vũ.”

Cao Phàm Vũ đầu xù nhìn tôi cười thân thiện một tiếng, tôi cũng gật đầu cười đáp lại.

Xử lý tốt vấn đề của tôi xong, năm người cùng ngồi trên ghế sa lon, bốn người chờ Lưu Tĩnh hồi hồn.

Uống xong chén nước thứ năm Tần Hạo đưa qua, Lưu Tĩnh rốt cục cũng trở về mặt đất, vô cùng cảm kích nhìn tôi nói:”Đa tạ nữ hiệp cứu giúp, tiểu nữ tử đây xin nguyện lấy thân báo đáp cho người!”

Há?! Cô nàng này ăn nói gì kì vậy, đừng bảo là xuyên qua tới đây nhé!

“Đừng có gọi là hiệp nữ, kì quái chết đi được, chị tên là Hạ Anh, em có thể gọi là Tiểu Hạ, Sakura, Hạ tỷ hoặc là Anh, còn nữa, quên chuyện lấy thân báo đáp đi, chị đây kết hôn rồi.” Nếu để cô bé này lấy thân báo đáp mình thật, Hàn Lỗi không đánh chết tôi mới là lạ.

Lưu Tĩnh chớp chớp đôi mắt to vừa vô tội vừa đơn thuần, không giải thích được hỏi: “Vậy lúc chị nói đáp ứng chị một yêu cầu là cái gì?”

Cô nàng vừa dứt lời, Tần Hạo cùng Tần Dương hai anh em, thêm cả Cao Phàm Vũ nhất trí ăn ý dùng một loại ánh mắt giống như nhìn kẻ biến thái mà ngó tôi, trong mắt có sự khinh bỉ rõ ràng, Tần Hạo còn khoa trương hít vào một hơi nữa.

Mọi người nói xem sao tư tưởng của mấy người này lại xấu xa thế chứ, thanh danh cả đời của tôi còn đâu a?

Tôi bất đắc dĩ nói: “Lưu Tĩnh, cái mà chị đây gọi là yêu cầu tuyệt đối không phải như em nghĩ đâu, chị thề…” Tôi vẫn còn muốn biết quan hệ của em gái này với Hà Dịch à nha.

Đúng lúc này, Tần Hạo đột nhiên đứng dậy đi mở cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận