Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
Bóng tối.
Đó không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một thực thể sống, một con quái vật vô hình đang nuốt chửng Tỉnh Mịch Hà từng chút một.
Cô không biết mình đã ở trong căn phòng này bao lâu. Một ngày? Một tuần? Hay cả một thế kỷ? Thời gian ở đây không được đo bằng kim đồng hồ, mà bằng những giọt nước nhỏ xuống từ vòi nước hỏng trong nhà vệ sinh.
Tỏng… Tỏng… Tỏng…
Âm thanh đó ban đầu chỉ là sự khó chịu, nhưng giờ đây nó đã trở thành tiếng búa tạ nện thẳng vào màng nhĩ, vào não bộ đang dần mục rữa của cô. Mỗi tiếng giọt nước rơi xuống là một nhát dao cứa vào thần kinh căng như dây đàn.
Cơn đói đã vượt qua ngưỡng chịu đựng. Dạ dày cô co thắt dữ dội, như thể nó đang tự tiêu hóa chính mình. Cô nằm cuộn tròn trên sàn nhà lạnh lẽo, nhớp nháp mồ hôi và bụi bẩn. Mùi hôi thối bốc lên từ chính cơ thể cô, từ góc nhà vệ sinh không được dội nước, tạo thành một thứ mùi của sự tuyệt vọng và cái chết.
“Trạm Lâu…” Cô thều thào, giọng nói đã khản đặc đến mức không còn nghe rõ tiếng. “Cứu em… làm ơn… em sẽ ngoan… em hứa…”
Cô bắt đầu ảo giác. Trong bóng tối đen đặc, cô nhìn thấy những đốm sáng nhảy múa, biến thành khuôn mặt của Trạm Lâu. Hắn đang cười với cô, nụ cười tàn nhẫn nhưng cũng đầy mê hoặc. Hắn đưa tay ra, nhưng khi cô cố gắng nắm lấy, hắn lại tan biến vào hư vô.
Cơn khát thiêu đốt cổ họng cô như lửa. Cô đã uống hết nước trong bồn cầu từ lâu. Giờ đây, cô phải bò lết vào nhà vệ sinh, áp miệng vào vòi nước rỉ sét, liếm láp từng giọt nước tanh nồng mùi kim loại và vi khuẩn.
Cô mò mẫm trên sàn nhà, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể bỏ vào bụng. Tay cô chạm phải những mảnh vỡ của cái bát sứ mà cô đã làm vỡ trong cơn hoảng loạn những ngày đầu.
Trong cơn điên loạn vì đói, cô nhặt một mảnh sứ lên, đưa vào miệng. Cô cố gắng nhai, ảo tưởng đó là một miếng bánh mì khô khốc. Cạnh sắc của mảnh sành cắt nát lưỡi và nướu cô, máu tươi chảy ra, mặn chát và tanh nồng. Cô nuốt dòng máu của chính mình cùng với những vụn gốm nhỏ, cảm thấy như đang nuốt phải những lưỡi dao lam.
“Đau quá… mẹ ơi… cứu con…” Cô nức nở, nước mắt hòa lẫn với máu chảy xuống cằm.
Cô bắt đầu la hét, tiếng hét của một con thú bị thương cùng đường. Cô đập đầu vào tường, cào cấu lên da thịt mình cho đến khi móng tay bật máu. Cô muốn đau đớn thể xác lấn át nỗi kinh hoàng trong tâm trí.
“Thả tôi ra! Giết tôi đi! Đừng nhốt tôi nữa!”
Cô chạy loạn xạ trong bóng tối, va đập vào tường, vào cửa sắt lạnh lẽo. Cô ngã xuống, đầu gối trầy xước, nhưng lại đứng lên, rồi lại ngã.
Cuối cùng, khi sức lực cạn kiệt, cô nằm vật ra giữa sàn nhà, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Tâm trí cô vỡ vụn. Cô không còn là Tỉnh Mịch Hà nữa, cô chỉ là một sinh vật thoi thóp chờ chết trong bóng đêm vĩnh cửu.
Cánh cửa sắt nặng nề bỗng nhiên mở ra, mang theo một luồng ánh sáng chói lòa và tiếng bước chân dồn dập. Nhưng với Mịch Hà lúc này, đó có thể là thiên thần đón cô đi, hoặc là ác quỷ đến bắt cô xuống địa ngục. Cô không còn quan tâm nữa.
________________________________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận