Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi chiều còn phải săn thú, Ý Hiên bồi Đàm Ngư một lúc liền hóa rắn lớn nuốt chửng con thú hắn tha về. Sau đó lủi thủi rời đi. Đàm Ngư cũng theo Tây Lệ Á đi hái thảo dược. Bởi vì luôn có thú nhân canh giữ ngọn núi. bọn họ có thể thoải mái hái lượm không gặp nguy hiểm.

Tây Lệ Á dẫn cô tới hái thật nhiều hồ tiêu cùng ớt, còn có rất nhiều loại thảo dược khác. Đến cuối ngày liền sai Xà Kỳ bê về hang động, ngày hôm sau trước khi đi thu thập sẽ trải ra phơi khô. Những giống cái khác cũng rất tích cực giúp đỡ. Ý Hiên sau đó bởi vì bận rộn săn thú tích trữ, cũng phái ra Xà Kỳ cùng một vài giống đực khác tới giúp đỡ.

Bọn họ cứ như vậy chăm chỉ tích trữ đến chớm đông. Hang cất trữ của mỗi nhà đã chất đầy tới nóc, dược thảo cũng được Đàm Ngư chia cho từng nhà, còn cẩn thận hướng dẫn giống cái cách sử dụng gia vị cùng một vài loài thảo mộc đơn giản.

Thú săn được đã nhiều, toàn tộc tập hợp lột da chúng.

“Bên này để xương, bên kia để thịt và da. Vận chuyển ra nhanh một chút.” Xà Húc đứng lên điều phối giống đực lột da thú. Móng vuốt của bọn họ sắc nhọn, lột một con thú lớn như vậy chỉ mất chưa tới năm phút.

Thịt được lóc ra, cẩn thận lót bên dưới những lớp lá dày để không dính bẩn, cắt thành những khối gọn gàng xếp vào hang trữ thịt của từng nhà. Hang này được bố trí dùng loại đá đặc biệt, chớm đông trời đã lạnh, bên trong nhiệt độ còn đặc biệt thấp hơn nhiều, có thể bảo quản thịt rất lâu.

“Hiên, xương thú này dùng để làm gì?” Đàm Ngư nhìn thấy đống xương lớn chất như núi như vậy, liền nghĩ đến một nồi canh thật lớn.

“Xương không thể ăn, sẽ vứt đi.” Ý Hiên bế Đàm Ngư lên, để cô có thể nhìn rõ quan cảnh xung quanh nhộn nhịp.

“Lãng phí như vậy? Có thể cho em dùng không?” Cô chính là cảm thấy cổ nhân thật là không biết tận dụng mà, sau khi nấu canh còn có thể dùng làm dao xương. Để giống cái mang theo tự vệ rất tốt, hơn nữa còn giúp các nàng nấu ăn hàng ngày

“Không có chuyện gì, con mau dùng đi” Ý Hiên còn chưa kịp trả lời Tây Lệ Á đã chen vào: “Để ta sai Xà Kỳ qua giúp con.”

Xà Kỳ vừa mới cắt xong một đám da thú, lại bị Tây Lệ Á lôi ra chỗ Đàm Ngư.

Rau củ và gia vị mấy hôm nay cùng Tây Lệ Á hái được rất nhiều, Xà Kỳ kiếm tới hai tảng đá khổng lồ, vứt toàn bộ xương vào đó.

Còn có vài giống đực khác tới giúp nhóm lửa và đổ nước. Giống cái cũng nhiệt tình tới giúp đem rau rủ đi rửa. Trải qua một tháng ở cùng nhau, bọn họ cảm thấy đồ phu nhân tộc trưởng làm nhất định sẽ tốt.

Tới buổi trưa, mọi người đều nghỉ tay. Nồi xương hầm cũng toả ra hương thơm.

Xà Kỳ là kẻ cầm bát tới chờ ăn đầu tiên.

Hắn biết rõ hương vị này ngon tới thế nào, không chờ được mà ôm tới một cái bát đá lớn. Xà Húc cùng Ý Hiên còn đang bận rộn phân chia giống đực khác nướng thịt.

Vài giống cái rảnh rỗi cũng chạy về nhà mang bát đến.

“Xà Kỳ, anh lên đó chia canh đi.” Nồi đá quá cao, Đàm Ngư không thể tự chui lên được, chỉ có thể “nhờ” Xà Kỳ làm việc.

“Tôi…” Xà Ký vốn muốn kháng nghị, nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng leo lên: “Tôi chia!”

Đàm Ngư sau đó lập tức biết tại sao, Xà Kỳ hắn chia được một bát lại tự mình uống một ngụm lớn.

“Đã xong rồi sao?” Đàm Ngư thấy Ý Hiên đi tới, đưa cho hắn một bát nước.

“Xong rồi, còn đợi thịt chín thôi.” Ý Hiên hoá lại thành hình người, sau khi uống hết nước thì ôm Đàm Ngư tới đám cây gần đó, đặt cô ngồi dưới bóng râm:”Có đói không? Tôi đi lấy canh xương thay em.”

“Được, nhớ dặn Xà Kỳ đừng vứt xương của em đi đó!” Đàm Ngư cũng không từ chối, bận rộn cả nửa ngày, hiện tại ngồi dưới bóng mát cũng rất dễ chịu.

Mấy bóng cây gần đó cũng có mấy giống cái sau khi lấy canh xương ra đây ngồi ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận