Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cho em…” Cô nức nở trong họng, “Thầy, xin anh đấy.”

Không khí đông cứng vài giây.

Khoảnh khắc cô ngoái lại, tiếng thở dồn cao vút vọng vang khắp nhà.

Tống Đĩnh Ngôn lao sầm đến, cắm vào tận cùng trong dòng mật dịch, Tô Anh đau như rạn từng khớp xương, mất hết sức nói chuyện, hai tay chống cửa, từ từ bị anh xâm chiếm từ đằng sau.

Khi rút ra, anh đưa theo cả mị thịt hồng hơi mỏng, chỉ để lại phần đầu ở bên trong, rồi anh hung hăng dập xuống, phần đỉnh thoáng thúc vào cổ tử cung, cô không chịu nổi, ưm a rên thành tiếng.

Người đàn ông từ tốn đưa đẩy, thong dong hoàn thành từng nhịp rút ra thọc vào, tâm trí cô bị nghiền nát thành từng mảnh, không thể không lắc cái mông trắng nõn theo nhịp độ của anh.

Anh duỗi tay về nơi giao mình đẫm nước, xoa nắn hạch thịt của cô, giọng khàn khàn, “Thả lỏng ra nào…”

“Ưm… Nhẹ thôi…” Cô khóc lóc kêu than, “—— Anh nhẹ thôi…”

Tống Đĩnh Ngôn cười: “Em mút chặt thế thì sao mà anh nhẹ được?”

Tô Anh dẩu môi, vật cứng rắn hãy còn đang thong thả ra vào, cô thậm chí còn cảm nhận được gân xanh uốn lượn trên mình nó cọ qua vách trong, cơn đau nhức xâm nhập vào từng tấc da thịt, rối loạn cả hô hấp.

Cô cắn răng, siết chặt mật huyệt như đang xả giận.

Người phía sau cứng đờ, hơi thở trở nên nặng nề, cơ thể nóng hầm hập của anh áp mạnh cô lên cửa, bầu ngực co giãn bị ép thành đủ mọi hình dáng, anh ghì chặt eo cô, liếm lên cái gáy mềm.

“Muốn anh làm gì nào?” Giọng anh trầm thấp gợi cảm, đượm vị tình ái.

Vật thô cứng của anh vùi sâu trong nơi ướt át, anh kề sát cô, thong thả dừng lại.

Rạo rực, trống rỗng, không thỏa mãn, từng cảm xúc đan thành tấm mạng trong tim Tô Anh, kéo vào tận lục phủ ngũ tạng, cô học cách anh yêu cô, chuyển mình ve vuốt gậy thịt.

Chỉ mới được hai cái thì anh không cho, giữ chặt cơ thể lắc lư loạn nhịp của cô.

Cô hờn tủi vô cùng, lại không biết phải cầu xin anh thế nào, “Thầy ơi… Thầy…” Mềm mại gọi anh từng tiếng.

Người đàn ông lùi về, rải từng nụ hôn nhỏ trên bờ lưng thanh tú của cô, trong tiếng cô đê mê rên rỉ, anh híp mắt, từ từ ngẩng đầu.

“—— A… A… Ưm…”

Vật nam tính hùng hục ra vào, vừa nhanh vừa ác, cô vừa thoáng nức nở thì bị anh bịt miệng. Giọng cô tràn ra từ kẽ tay anh, thổi bùng lên cảm giác cấm kị.

“Thế này phải không?” Anh hỏi khẽ bên tai cô.

Rồi trong nháy mắt, người đàn ông ở đằng sau như đánh mất khống chế, anh càng thúc càng mạnh, va vào cổ tử cung mẫn cảm ở tận bên trong. Thấy còn chưa đủ, anh thúc sâu thêm nữa, cắm mạnh vào cổ tử cung mềm mại, não người con gái tê rần, theo chuyển động của anh, chất lỏng trong suốt tuôn xối xả giữa hai chân.

Tiếng nước từ nơi giao hòa ngọt đến rung động tâm can.

“Ưm… Anh chậm… Ha… Chậm chút…”

Cuối cùng Tô Anh cũng biết Tống Đĩnh Ngôn mà mất khống chế thì khủng bố cỡ nào, càng khủng khiếp hơn là, mỗi một lần mây mưa, anh đều sẽ mất khống chế, đòi hỏi vô độ, ép khô từng tấc linh khí trong cô.

“Anh Đào.” Anh thở dốc bên tai cô, nồng nàn lửa dục, song hết sức nặng tình, “Ở lại bên anh. Anh muốn được yêu em như vậy mỗi ngày.”

Cô nghe mà mơ mơ màng màng, không biết phải đáp lại ra sao, hít thở khó khăn, khó chịu lắc đầu. Anh buông tay ra, cô há miệng thở hổn hển, rồi tức khắc rên rỉ liên miên vì những cú thúc.

“—— Thầy.” Mắt cô long lanh, rưng rức khẩn cầu: “Anh chậm thôi… Hức… Sâu quá…”

Vùng bụng rắn chắc của người đàn ông va vào cặp mông đàn hồi của người con gái, tiếng “chan chát” mập mờ như dòng nước ấm lấp đầy khe hở giữa hai cơ thể.

Tô Anh lạnh lùng chẳng thể ngờ rằng, nước mắt nín nhịn nhiều năm nay lại tuôn hết cả vào chuyện giường chiếu. Cô không hề thích khóc, ấy vậy mà lại dễ dàng bị vần vò đến rơi nước mắt.

“Sắp lên đỉnh rồi à?” Giọng Tống Đĩnh Ngôn khàn đến đáng sợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận