Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Côn thịt thô to liên tục thao vào tiểu bức thèm khát của Tô Mộng Đình, cuối cùng sau khi tàn nhẫn cắm mười mấy cái, Điêu Trạch Bưu thả lỏng lỗ sáo, rốt cuộc bắn tinh dịch đặc sệt lên trên vách tử cung mềm mại của Tô Mộng Đình.

Tô Mộng Đình thoải mái đến mức hô hấp hỗn loạn, trong cơn khoái cảm tột độ, chuyện đứa nhỏ bị thao rớt dường như không quan trọng, huống hồ khoái cảm trong cơ thể cô quá mức kịch liệt, kịch liệt đến mức chính cô không phát hiện chút gì.

Trên khuôn mặt ửng hồng nũng nịu của cảnh hoa tràn đầy tình dục, vừa bị tội phạm trọng hình cưỡng hiếp vừa bắn vào trong, khẩu dâm loạn tiểu bức kia còn bị làm đến mức lên đỉnh: “A… Sướng quá… A a a a… Lên đỉnh… Sung sướng quá… A… Chú à… Rất thích được chú bắn vào trong… Sướng quá… A a a a.”

Tô Mộng Đình vừa dâm đãng rên rỉ vừa cảm nhận khoái cảm được bắn vào trọng, từng đợt từng đột tinh trùng mạnh mẽ phun lên thành tử cung của cô, làm cho tử cung đang có thai của cô cảm giác như bị bắn thủng, hưng phấn đến nỗi run rẩy hết cả người, tử cung co rút liên tục, tư thế như muốn hút sạch tinh trùng của người đàn ông.

“Cái tao âm hộ của cô thực sự rất tham ăn côn thịt… Ông đây bắn hết cho cô… A… Bắn chết cô nè cái đồ đê tiện!…” Điền Trạch Bưu vừa thở hổn hển nói, vừa bắn ra một đợt tinh dày đặc, mãi cho đến khi hắn cúi đầu nhìn vào chỗ hai người giao hợp, mới phát hiện Tô Mộng Đình bị hắn làm cho xuất huyết sắc mặt của hắn cũng đột nhiên biến đổi: “Cô…”

“Hu hu…. Nhất định con vẫn chưa đi… A a… Chú nói tôi có đáng thương không cơ chứ, ngay cả tiền phá thai cũng không có, chỉ có thể chọn cách này… Hu hu…. Dưới cơn cực hạn vui thích, Top Mộng Đình khóc thút thít cũng có vẻ đau khổ vô cùng, cô khóc đến mức run run. Nhưng ngay cả lúc này, tiểu bức của cô còn bởi vì cơn cao trào khoái cảm mà hút kẹp, hoàn toàn vẫn là dáng vẻ đắm chìm trong cơn khoái lạc nhục dục.

“Sao chú không thao chết tôi luôn đi?… Hu hu… Tại sao… Hu hu… Tôi muốn chết quách đi…. Hu hu…” Những rắc rối vốn đang tạm thời bị vứt ra sau giờ đây lại hiện lên toàn bộ, làm cho Tô Mộng Đình gần như suy sụp không chịu nổi.

Điêu Trạch Bưu cau mày, theo bản năng rút ra côn thịt của mình, khi muốn tìm khăn giấy giúp cô lau chùi sạch sẽ một chút, Tô Mộng Đình lại không biết bị gì đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

Cực kỳ muốn cứ như vậy chết đi, để cho chính mình tìm chết đi, thực sự không muốn đối mặt với thế giới bẩn thỉu này nữa.

Nhưng Tô Mộng Đình đâu có ngờ, cô không chỉ không chết, ngược lại còn sắp xuất hiện với tư thái lộng lẫy khác.

Người đã chết thật là Điêu Trạch Bưu, hắn bị hành quyết bình thường nhưng trước khi chết, hắn đã đặc biệt dặn cho đàn em cũ giúp Tô Mộng Đình báo thù, bất kể là cách nào.

Điêu Trạch Bưu là tên đã sớm hưởng thụ nhân gian, cũng hoàn toàn sống đủ rồi, trước khi chết điều hắn không yên tâm nhất là Tô Mộng Đình, nhưng hắn tin đàn em cũ của hắn có thể làm tốt điều hắn giao phó.

Ôn Nguyên Thái năm nay bốn mươi tám tuổi, là quản giáo trưởng của chỗ Tô Mộng Đình làm, hắn cùng vợ hắn đã kết hôn hơn hai mươi năm, từ lâu đã mất đi cảm giác mới mẻ, hơn nữa hắn đã bước vào nguy cơ trung niên đối với rất nhiều chuyện không còn cảm thấy hứng thú như vậy nữa, đương nhiên, điều này cũng làm hắn hiện tại đứng trên vị trí lãnh đạo ngục giam không gì phá nổi, thậm chí trong ngục giam hắn còn có một biệt hiệu là “bệnh mặt sắt”.

Đúng vậy, Ôn Nguyên Thái là người đàn ông cực kỳ nguyên tắc, hơn nữa mặt hắn lúc nào cũng lạnh tanh, rất ít cùng cấp dưới có quan hệ đặc thù gì.

Trên phương diện dùng người, Ôn Thái Nguyên luôn tuân thủ nguyên tắc ‘Dùng người thì không nghi, nghi người thì không dùng’, những người được hắn trọng dụng, cũng luôn có thể xử lý tốt công việc hắn giao cho.

Bình luận (0)

Để lại bình luận