Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên, nhưng người tiến vào lại là Cận Trần.

Anh ta bừng tỉnh a một tiếng,

“Có vẻ như anh ta không định giúp đâu. Chị dâu thật đáng thương, rõ ràng thiếu chút nữa liền có thể chạy trốn thành công rồi. Người mà chị hết mực tin tưởng lại đột nhiên phản bội, không dễ chịu chút nào, phải không?”

Đôi mắt cô dần dần đỏ lên, nhưng vẫn như cũ không tin,

” Anh ấy hẳn là không tin lời cậu nói, cho nên mới không tới. ”

“Chậc chậc, đã đến lúc này rồi, chị còn nói đỡ cho anh ta sao?”

Cận Trần đi tới chỗ cô, híp mắt cười, chiếc hoa tai rơi xuống, lắc lư trong không khí,

“Không bằng, em không giúp chị chạy trốn, thế nào? Chị dâu hẳn là rất muốn trốn đi, em sẽ giúp chị thỏa mãn.”

“Cậu nói bậy ——”

Cận Trần đột nhiên nhấc chăn bông của cô lên, Tả Đồng bên trong chỉ mặc một cái đai đeo bằng tơ lụa, căn bản che đậy không được gì, vội vàng che lại thân thể chính mình, dáng người mảnh khảnh, đầy đặn nhưng vẫn thướt tha ưu nhã, chỉ cần một chưởng lực nhẹ cũng có thể nắm lấy eo cô, một hình thể hoàn mỹ, tóc dài tản ra che đi một mảnh thanh tú.

“Thật xinh đẹp.”

Cận Trần mặt lộ vẻ ra khát vọng, khom lưng cúi xuống ôm lấy cô, cơ thể vô cùng nhẹ, anh dễ như trở bàn tay ôm cô, nghiêng người rồi sải bước ra ngoài.

Tả Đồng mở to hai mắt nhìn,

“Cậu muốn làm gì!”

“Đương nhiên là để giúp chị chạy trốn, chị dâu có thể tin tưởng em một lần được không? Bây giờ ngoài em ra còn có ai giúp được chị? Em rất thích chị, giúp chị chạy trốn, cũng là giúp em a. ”

Trong lời nói không rõ được ý tứ là gì, nhưng là Tả Đồng cảm thấy được không phải là chuyện tốt, nhất định cậu ta không tốt như vậy.

“Bỏ tôi xuống, tôi không cần, đặt tôi xuống dưới!”

Cận Trần ôm cô đi nhanh xuống lầu,cầm lấy áo khoác trên sô pha khoác lên người cô , người hầu phía sau vội vàng tiến lên dò hỏi.

“Cận tiên sinh! Cậu muốn mang Tả tiểu thư đi đâu vậy? Tiên sinh nói qua, không được để cô Đồng ra ngoài, cậu …”

“Câm miệng cho tôi!” Cận Trần khiển trách mà không quay lại nhìn,

“Tôi là em trai của anh ấy. Tôi làm chuyện gì, còn cần phải báo cáo với các người hầu hay sao? ”

Người hầu phía sau ngậm miệng, lo âu cầm chặt đôi tay, muốn nói lại thôi.

Cận Trần đặt cô vào ghế phụ và lái xe thể thao rời khỏi biệt thự một cách nhanh chóng.

Cô đang định cởi áo khoác trên đầu, Cận Trần vươn tay ngăn cô lại,

“Đừng cởi áo khoác! Em sẽ đưa chị đến một nơi tốt, đừng lo lắng, em đã sớm chuẩn bị rồi, chị dâu, chị sẽ là của anh. ”

Trong lời nói lộ ra vẻ hưng phấn. Cái loại sợ hãi, là Tả Đồng chưa bao giờ từng có, tim cô đập loạn xạ. Nếu bị Giang Dã Sâm bắt được, nhất định lại sẽ nói cô câu dẫn, đến lúc đó bất luận như thế nào đều sẽ bị hắn đánh!

Tả Đồng thấp thỏm lo lắng nắm chặt chiếc áo khoác trên đầu, trước mắt đều chìm trong bóng tối,

“Cận Trần…… Cậu buông tha tôi đi, tôi không muốn chạy trốn, nếu bị bắt được hắn sẽ đánh tôi!”

“Anh ấy khó mà làm được.” Bên tai vang lên tiếng cười, thật thận trọng.

Tốc độ của xe rất nhanh, chỉ hơn vòng mười phút, Cận Trần liền dừng xe. Cậu ta mở cửa bước xuống xe, nhanh chóng đến bên ghế phụ, bế cô ra rồi kéo áo khoác trên đầu cô.

Tả Đồng mái tóc rối bù xõa ngang vai, kinh hãi nhìn về phía trước, đó là một kho hàng trống rỗng, xung quanh toàn là đống đổ nát, bụi mù mịt cả một góc trời, chỉ còn lại bọn họ, không có người.

“Tại sao lại đưa tôi tới đây… Tôi phải đi về, cậu đưa tôi trở lại, làm ơn đi.”

Cận Trần từ trong cổ họng phát ra tiếng cười đáng sợ, khóe miệng gần như kéo đến tận mang tai, có ý xấu, càng làm cho Tả Đồng tâm sinh bất an, giãy giụa muốn từ trên người hắn tụt xuống dưới.

“Buông tôi xuống, xin cậu thả tôi ra!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận