Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu như cả hai chúng ta đều đã thi đỗ rồi thì chúng ta ra ngoài chúc mừng đi.” Tiêu Dật Việt dịu dàng xoa tóc Diệp Yên Yên, khẽ nở nụ cười. Anh không đợi Diệp Yên Yên trả lời đã lập tức ôm cô đi về phía cửa.
Anh không để ý đến chuyện trong nhà còn những trưởng bối khác, cứ thế ôm cô đi. Diệp Yên Yên ngại ngùng đến mức lấy tay che mặt không dám lên tiếng. Mọi người trong nhà đều nhìn thấy nhưng không ai nói gì cả, đối phương là Tiêu Dật Việt thì bọn họ không cần phải lo lắng, dù sao hai người từ nhỏ đã lớn lên bên nhau.
“Anh… anh… anh… Cha mẹ ở đó mà anh dám làm như thế à!” Diệp Yên Yên bị anh ôm một mạch ra xe, sau khi đóng cửa xe lại thì cô mới dám trừng mắt nhìn Tiêu Dật Việt. Tất nhiên là sự phẫn nộ của cô đối với Tiêu Dật Việt mà nói chẳng khác nào đang làm nũng, không hề có chút uy hϊếp nào.
“Anh đã nói trước với cha mẹ em rồi, đêm nay chúng ta không về nhà, anh đưa em ra ngoài chơi.” Tiêu Dật Việt khẽ cười, nhẹ nhàng nhéo má thiếu nữ đang tức giận. Cảm xúc mềm mại khiến anh không nỡ buông tay, chỉ muốn lập tức lưu lại dấu vết của mình trên đôi má đó.
“Cha em đồng ý rồi sao?” Diệp Yên Yên cảm thấy không thể nào tin được, dù sao thì cha cô luôn luôn che chở cô con gái này, mỗi lần nhìn thấy Tiêu Dật Việt đều rất đề phòng anh, sao bây giờ lại có thể yên tâm để Tiêu Dật Việt dẫn cô ra ngoài chơi qua đêm được?
“Ừm… đồng ý rồi.” Tiêu Dật Việt nhớ lại dáng vẻ không tình nguyện của bác trai Diệp nhưng cuối cùng lại vẫn phải đồng ý thì không nhịn được mà bật cười, sau đó gật đầu trả lời cô.
“Chúng ta đi đâu thế?” Diệp Yên Yên cũng không nghĩ nhiều nữa, ngạc nhiên nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.
“Sắp tới rồi.” Tiêu Dật Việt nhìn theo đường nhìn của cô, cũng quan sát cảnh sắc thay đổi bên ngoài cửa sổ, nụ cười tràn đầy thỏa mãn và hạnh phúc. Có được cô giống như có được cả thế giới, nhìn thấy cô ở trước mặt là anh cảm thấy an tâm.
Xe chạy một quãng đường dài thì dừng lại trước cửa một khách sạn sang trọng. Tiêu Dật Việt dẫn Diệp Yên Yên đến quầy lễ tân nhận chìa khóa phòng, thuận tiện đưa hàng lý cho nhân viên phục vụ, sau đó đưa cô đi dạo xung quanh.
“Nơi này… Nơi này chắc chắn rất đắt tiền đúng không?” Diệp Yên Yên nhìn xung quanh, khẽ thì thầm với Tiêu Dật Việt.
Nơi này đối với cô mà nói quá mức xa hoa, nếu như không cẩn thận làm hỏng cái gì thì cô có ở đây làm công cả đời cũng không chắc đủ để bồi thường.
“Không cần lo lắng, dạo này anh đi làm thêm, số tiền này anh vẫn chi trả được.” Tiêu Dật Việt vuốt ve mái tóc của cô, nhìn dáng vẻ lo lắng của cô thì không nhịn được cười.
“Cho dù kiếm được tiền thì cũng phải tiết kiệm, sau khi chúng ta lên lớn học thì còn nhiều thứ phải tiêu lắm…” Diệp Yên Yên nghe thế thì không nhịn được nhíu mày: “Anh có thể trả phòng không? Dù sao thì chúng ta vẫn chưa vào ở mà.” Diệp Yên Yên biết ý nghĩ này của mình không thực tế, nhưng vẫn muốn thử xem một chút.
“Không trả phòng được đâu, anh đã lấy thẻ phòng rồi, hơn nữa hành lý của chúng ta cũng đã được mang hết vào trong.” Tiêu Dật Việt bất đắc dĩ lắc đầu, Diệp Yên Yên nghe không trả được thì ỉu xìu.
“Em yên tâm, chi phí nơi này được nhà trường chi trả một phần, nên cũng không tính là quá đắt.” Tiêu Dật Việt nói không sai, đây là phần thưởng trường học dành cho anh.
“Học sinh ưu tú có khác, đãi ngộ không giống với người bình thường, đúng là vừa ao ước vừa đố kỵ.” Diệp Yên Yên vừa nghe đã cảm thấy ghen tị, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đầu óc của cô như thế, có cố gắng cả đời cũng không ưu tú được như Tiêu Dật Việt.
Mà bây giờ chàng trai ưu tú đó lại là của cô, Diệp Yên Yên bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình cũng vô cùng ưu tú, nếu không thì sao chàng trai ưu tú đó lại yêu cô được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận