Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngày mai anh sẽ cho người đưa em đi. Tối nay em về dọn hành lý trước đi.”
Phó Hàn Sinh nằm trên giường bệnh, mắt nhắm hờ, giọng điệu dứt khoát như ra lệnh.
Mộ Diên không trả lời, lẳng lặng rót một ly nước ấm, ngồi xuống đầu giường. Nửa tháng nay tay hắn bó bột, mọi sinh hoạt ăn uống đều do cô một tay lo liệu, đút từng thìa cơm, thìa cháo, riết rồi thành quen.
Cô đưa ly nước đến bên môi hắn. Hắn uống một ngụm rồi quay mặt đi.
“Tam gia đúng là đồ làm màu, sao không uống thêm chút nữa?” Mộ Diên bật cười, cái vẻ mặt lạnh lùng nhưng lại hờn dỗi như trẻ con này của hắn thật đáng yêu.
“Không cần. Em về đi.” Hắn lạnh lùng nói, nằm xuống, kéo chăn lên, cầm tờ báo che mặt, giả vờ đọc.
Đêm đã khuya, giờ thăm bệnh đã hết. Tài xế thường lệ sẽ lên đón Mộ Diên về công quán. Nhưng hôm nay, cô quyết định “làm loạn”. Cô không muốn nghe theo sự sắp đặt vô lý của hắn nữa.
Mộ Diên lén lút lật chăn của Phó Hàn Sinh lên, nhanh như cắt chui tọt vào trong. Cơ thể nhỏ bé áp sát vào người hắn. Phó Hàn Sinh cứng đờ người. Hắn muốn đá cô xuống giường, nhưng lại sợ làm cô đau, đành nằm im chịu trận, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực tố cáo sự bối rối của hắn.
Mộ Diên nở nụ cười tinh nghịch, gác một chân lên người hắn, cánh tay mềm mại vòng qua cổ, cắn nhẹ lên chiếc cằm lởm chởm râu: “Nếu tam gia nỡ lòng nào, thì cứ gọi y tá đến kéo em ra. Dù sao hôm nay em cũng sẽ ăn vạ ở đây, không đi đâu hết!”
Đúng lúc đó, cô y tá trực đêm đi kiểm tra phòng. Thấy Phó Hàn Sinh vẫn còn thức, cô ta đỏ mặt bước vào hỏi thăm vài câu lấy lệ. Mộ Diên nằm gọn trong lòng hắn, nghe rõ mồn một từng lời tán tỉnh vụng về của cô y tá, thầm nghĩ: “Hừ, đúng là đồ trêu hoa ghẹo nguyệt!”
Hai người nói chuyện được một lúc, Mộ Diên bắt đầu thấy chán và… ghen. Bàn tay nhỏ bé của cô bắt đầu không yên phận, luồn vào trong áo bệnh nhân của Phó Hàn Sinh, trượt xuống vùng bụng săn chắc, rồi lần mò xuống thấp hơn. Những sợi lông cứng cọ vào tay cô nhột nhạt. Bỗng nhiên, tay cô chạm phải một vật cứng nóng hổi đang dựng đứng lên.
“Ưm…”
Phó Hàn Sinh không kìm được rên nhẹ một tiếng đầy khó chịu. Cô y tá giật mình, lo lắng hỏi: “Thiếu gia sao vậy? Vết thương bị đau à? Để tôi kiểm tra xem.”
Nói rồi cô ta định tiến tới xốc chăn lên. Mộ Diên hoảng hồn. Lúc này, cô đang dùng miệng để trêu chọc “cậu nhỏ” của hắn. Nếu bị phát hiện thì còn mặt mũi nào nữa!
“Tôi hơi mệt, phiền cô ra ngoài cho.” Phó Hàn Sinh gắt lên, mặt đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Vẻ mặt cau có, khó chịu của hắn khiến cô y tá sợ hãi, vội vàng để thuốc lại rồi đi ra, đóng cửa cẩn thận.
Cánh cửa vừa khép lại, Phó Hàn Sinh lập tức tung chăn ra. Đập vào mắt hắn là hình ảnh Mộ Diên đang vùi đầu giữa hai chân mình, cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng đang ngậm lấy phần đầu nấm to lớn của hắn. Một dòng dịch trắng đục rỉ ra từ quy đầu, vương trên khóe môi cô.
Hình ảnh dâm đãng và đầy kích thích ấy khiến lý trí của Phó Hàn Sinh đứt phựt. Hắn đưa tay ấn đầu cô xuống sâu hơn, hông nảy lên, thúc mạnh vào khoang miệng ấm nóng ấy.
“Ưm… ưm…”
Mộ Diên không kịp phản ứng, chỉ biết mở to mắt nhìn hắn, ánh mắt vừa ngây thơ vừa dâm đãng lạ kỳ.
Không thể kiềm chế được nữa, Phó Hàn Sinh gầm nhẹ, bắn một luồng tinh dịch trắng đục, đặc sệt vào thẳng trong miệng cô. Đây là lần đầu tiên hắn xuất vào miệng cô, cảm giác chinh phục và thỏa mãn tột cùng dâng lên.
Mộ Diên bị sặc, vội vàng nhổ ra, cầm ly nước súc miệng ừng ực. Vị tanh nồng của đàn ông vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi.
Phó Hàn Sinh nâng cằm cô lên, ánh mắt phức tạp nhìn đôi môi sưng đỏ ướt át. Hắn cố gắng đè nén dục vọng muốn hôn cô ngấu nghiến, nghiêm giọng nói:
“Con gái nhà lành không ai làm thế cả. Mộ Diên, nhớ kỹ lời anh, từ nay về sau tránh xa anh ra.”
Mộ Diên tức đến mức muốn đấm cho hắn một cái. Vừa mới sướng xong đã quay ra giáo huấn người ta. Cô mệt mỏi rúc vào ngực hắn, ngửi mùi bạc hà mát lạnh trên áo bệnh nhân, lẩm bẩm: “Trên người tam gia thật thoải mái.”
Cơn dục vọng vừa mới bị dập tắt lại bùng lên mạnh mẽ. Vật cứng bên dưới lại bắt đầu ngóc đầu dậy, chọc vào bụng Mộ Diên. Cô bật cười khúc khích, đưa tay vuốt ve nó qua lớp vải quần: “Xét về độ khẩu thị tâm phi, đúng là không ai qua mặt được tam gia.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận