Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rất hiển nhiên chủ nhân của cây bút này đang ngẩn người, giáo viên đang giảng bài ở trên bục giảng có thể nhìn thấy rõ ràng. “Có ai biết câu trả lời cho câu hỏi này là bao nhiêu không?” “Hồng Linh.”

Hồng Linh một tay chống trán một tay cầm bút trung tính làm bộ làm tịch như thể bản thân đang ghi chép bài, ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm vào cuốn sách giáo khoa, mãi cho đến khi bị giáo viên gọi tên mình, cô ấy mới hoảng hốt phục hồi lại tinh thần, thoáng cái cô ấy đã ngay lập tức đứng lên từ chỗ ngồi, mờ mịt nhìn tấm bảng đen.

Giáo viên lại gật đầu, Hồng Linh thế mới biết giáo viên vừa mới nói đến đâu, cô suy nghĩ một hồi mới nói ra đáp án, giáo viên giảng bài gật gật đầu sau đó bảo cô ấy ngồi xuống.

Bị giáo viên điểm danh như vậy, Hồng Linh cũng sợ tới mức cơn buồn ngủ lập tức bay đi mất, kế tiếp cô ấy cũng lấy lại tinh thần vô cùng nghiêm túc nghe giảng, nhưng trạng thái này của cô ấy cũng không duy trì được bao lâu, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt ập tới ngay lập tức thổi quét đến khắp cả người của cô ấy. “Ọe…” Hồng Linh không khỏi nhíu mày, tay phải nắm thật chặt lấy mu bàn tay che ở bên miệng, may mắn thay cảm giác cuồn cuộn và nhộn nhạo, buồn nôn ở trong bụng chỉ kéo dài được một lúc rồi sau đó nhanh chóng biến mất.

Hồng Linh thở hổn hển, vừa rồi trong lúc nín thở cô ấy chỉ cảm thấy ngực của mình vô cùng đau đớn.

Hai ngày nay cô ấy vẫn cảm giác được cơ thể của mình luôn luôn ở trong trạng thái mệt mỏi một cách khó hiểu, rõ ràng thời gian ngủ của cô ấy hoàn toàn không có điều gì thay đổi so với trước kia, vì sao cô ấy luôn có cảm giác bản thân ngủ không đủ giấc cơ chứ?

Lạ thật.

Hơn nữa, đồ ăn mẹ của cô ấy mua có hỏng hay không?

Tại sao vừa rồi cô ấy lại cảm thấy buồn nôn cơ chứ.

Nghĩ mãi mà không rõ chuyện này, Hồng Linh một lần nữa chuyển sự chú ý của mình đến lớp học.

Nhưng mãi cho đến khi tan học, tình trạng buồn nôn của cô ấy vẫn không khá hơn, Hồng Linh kéo lê cơ thể rã rời vì cảm giác khó chịu và buồn nôn của mình để trở về nhà, vừa mở cửa đã nghe thấy giọng nói sầu lo của Ngọc Lan, sau đó cô ấy ngay lập tức bị mẹ của mình ôm vào trong ngực.

“Con bị làm sao vậy?

Tại sao sắc mặt của con lại kém như vậy?

Con bị bệnh gì rồi sao?”

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Hồng Linh, Ngọc Lan đau lòng vuốt ve mái tóc ra sau vành tai của con gái.

“Con không biết, hôm nay con đã cảm thấy buồn nôn rất nhiều lần.” Hồng Linh mệt mỏi tựa vào lòng Ngọc Lan, giọng nói của cô ấy yếu ớt hơn rất nhiều so với ngày bình thường, Ngọc Lan vừa nghe qua đã phát hiện ra cơ thể cô ấy có vấn đề.

“Có khi nào con ăn trúng đồ ôi thiu hay không?

Chúng ta nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra xem sao.”

Hồng Linh nghe thấy những lời này của Ngọc Lan, đầu lắc như trống bỏi, “Không cần, cũng không phải bệnh nặng gì, đi bệnh viện còn phải đăng ký lấy số khám bệnh, quá lãng phí thời gian.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận