Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bại trận dưới sự quyến rũ của Omega: Chỉ có thể khóc vừa chơi anh đến phun nước (phần 1)

Trải qua ba tháng điều dưỡng, Lạc Minh cuối cùng cũng khôi phục như thường.

Chuyện thứ nhất anh làm sau khi khôi phục chính là bán toàn bộ những bộ phận công ty thuộc về anh, sau đó mang theo hành lý rời khỏi thành phố A.

Ngoại trừ Tiêu Trạch ra, không ai biết anh ở đâu.

Anh ở đế đô, ở vùng ngoại ô hẻo lánh nhất, trải qua cuộc sống dưỡng lão, những năm này anh kiếm tiền, nếu như chỉ là để cho mỗi anh tiêu xài, cũng đả đủ cho anh tê liệt từ hai mươi lăm tuổi đến tám chín mươi tuổi.

Rời xa xã giao, rời xa nhà họ Lạc, anh càng không có chỗ tiêu tiền, nói không chừng chờ anh chết, còn có thể để lại một khoản di sản lớn.

Nhưng cuộc sống như vậy thật không có ý nghĩa.

Rốt cuộc vì sao anh phải trốn đi?

Cho nên tiến hành cuộc sống dưỡng lão không đến bảy ngày, anh lại giương cờ, dự định đi ra ngoài xông pha, lần này đây là vì mình mà xông pha, chứ không phải vì chứng minh mình với người nhà họ Lạc.

“Anh Lạc Minh!” Người còn chưa lên lầu, âm thanh của Tiêu Trạch đã truyền đến từ sân trước, ngoại trừ âm thanh của hắn ra thì còn có tiếng bánh xe của vali lăn bánh.

Lạc Minh mở cửa sổ, hai tay khoát trên bệ cửa sổ, ánh mắt rơi xuống trên người Tiêu Trạch đang kéo vali bước nhanh về phía trước, tính toán thời gian, đứa nhỏ này gần đây hẳn là đã được nghỉ dài hạn.

Cả học kỳ đều bận rộn vây quanh anh, thời gian Tiêu Trạch dành cho học tập ít đến đáng thương, một tháng gần đây vì ôn tập, chỉ có thể tội nghiệp mỗi ngày cầu xin Lạc Minh mở video trò chuyện với mình một lát.

Một tháng không gặp, hắn hưng phấn lạ thường, nhìn bộ dáng kích động của hắn, có đôi khi Lạc Minh hoảng hốt cho rằng đứa nhỏ này thật sự yêu anh đến mất não.

Đây là điều anh kỳ vọng ngay từ đầu, cũng là điều giờ phút này không muốn thấy nhất.

Anh quy Tiêu Trạch và Đỗ Văn Bân là đồng loại, nhưng lại bất tri bất giác kéo hắn ra khỏi nơi đó.

Tiêu Trạch vừa vào cửa đã ôm lấy Lạc Minh, nếu phía sau hắn có cái đuôi, hiện tại nhất định sẽ lắc rất mạnh.

Có chút đáng yêu, Lạc Minh nghĩ.

Tĩnh dưỡng ba tháng, Tiêu Trạch tự nhiên không có cơ hội thân cận với anh, cũng không dám thân cận với anh, hơn nữa ở trường học khổ học một tháng kia, đã có hơn bốn tháng không cùng anh lăn lộn.

Chắc là đói lắm nhỉ?

Lạc Minh vỗ vỗ lưng hắn.

Bởi vì tạm thời không muốn tiếp xúc với người khác, trong biệt thự này không có bảo mẫu nấu cơm, hai ba ngày dì quét dọn vệ sinh mới đến một hai lần, thuận tiện đưa đồ ăn cho Lạc Minh.

Sau khi ở nhà quá nhàm chán, Lạc Minh ngược lại học được vài món ăn, làm ra cũng có thể ăn được.

Bữa tối liền được tùy tiện làm ra.

Tiêu Trạch ở trên bàn cơm thao thao bất tuyệt kể cho anh nghe về bạn học của mình, còn có chuyện xảy ra ở trường học, thỉnh thoảng nhắc tới Lạc Phồn một hai lần, nhưng sau khi hắn giương mắt quan sát sắc mặt Lạc Minh, liền đơn giản nhảy qua chuyện có liên quan đến Lạc Phồn, không nói nữa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận