Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Sau khi Kiều Khương rời khỏi phòng bệnh, nàng gặp trưởng khoa của khoa thần kinh tại hành lang tầng một, đó là một nữ bác sĩ đương tuổi bốn chín với mái tóc ngắn màu bạc, mặc áo blouse trắng đang đưa bệnh nhân ra ngoài.
Trưởng khoa thấy nàng thì mỉm cười chào hỏi: “Gần đây cô ngủ ngon không?”
Kiều Khương gật đầu: “Cũng được.”
Những ngày Cao Kim Lan bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư phải nhập viện, suốt một tuần nàng chưa từng ngủ yên. Ban đầu, Cao Kim Lan bảo nàng về nhà ngủ nhưng nàng không chịu. Cao Kim Lan hết cách, đành bảo nàng đi khám bác sĩ, ít nhất sẽ có thuốc giúp nàng ngủ ngon.
Nàng đăng ký lịch hẹn với trưởng khoa, làm kiểm tra sức khỏe và điền tờ đơn, trưởng khoa nói thuốc tránh thai nàng tiêm có tác dụng phụ, sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ, ngoài ra, kinh nguyệt của nàng chỉ đến hai tháng một lần, kinh nguyệt không đều cộng thêm suy nhược thần kinh, nếu một người không thể ngủ ngon, tính tình sẽ trở nên cáu kỉnh, dễ tức giận.
Kiều Khương nghe mà mặt không đổi sắc, như thể một người ngoài cuộc không liên quan đến mình.
Chỉ uống hai ngày, nàng đã ngừng thuốc trưởng khoa kê, thay bằng thuốc lá và rượu vang. Khi Trương Vân Vân đến bệnh viện thăm Cao Kim Lan, thấy khuôn mặt hốc hác của nàng thì xót xa hỏi nàng vì sao phải hành hạ bản thân thế này. Kiều Khương không trả lời được, không phải nàng muốn tự hành hạ mình mà vì nàng mất phương hướng, không biết phải làm sao.
Ý nghĩa của việc nàng cố gắng bấy lâu, người mà nàng cố hết sức bảo vệ… sắp chết.
Như thể ông trời đang trừng phạt nàng vì hai mươi năm trước đã bỏ rơi Cao Kim Lan, nên giờ đây khi sự nghiệp thành công, ông cướp đi người thân duy nhất của nàng.
Kiều Khương tranh thủ đến công ty, sếp lớn đã bay sang Đức từ trưa, để lại lời nhắn bảo nàng xem thiệp mời trên bàn, nói nàng tự chọn, chung quy chỉ vì đôi trai gái không nên thân, ông đành giao hết việc quan trọng cho Kiều Khương.
Tiệc tối từ thiện, đấu giá từ thiện, thiệp mời lễ cưới, gặp gỡ giao lưu, ra mắt sản phẩm mới, …tổng cộng hơn hai mươi lời mời.
Sau khi Kiều Khương yêu cầu trợ lý kiểm tra danh sách mời, từ chối số còn lại, chỉ chọn một cuộc đấu giá từ thiện, đây là khách hàng lớn mà Thạch Khang Thành làm mích lòng, Kiều Khương đưa mắt nhìn thời gian, vừa khéo là chín giờ tối nay.
Nàng cau mày gửi tin nhắn cho Trương Vân Vân bảo cô đưa Trần Chúng Thăng về biệt thự ở sườn núi trước, sau đó đến cửa hàng chọn váy để chuyên viên trang điểm lại cho mình, nàng dúi thiệp mời vào tay trợ lý nói: “Đi thôi.”
Thạch Khang Thành không nắm rõ thông tin tài liệu nhưng vẫn cương quyết đưa khách hàng của Kiều Khương đến nhà máy xem hàng, khách hàng hỏi gì gã đều không đáp được. Vốn người khách này đã định hôm nay sẽ mua năm mươi thiết bị y tế nhưng sau khi xem hàng với gã thì bỏ đi không nói hai lời.
Thạch Khang Thành biết mình làm hỏng việc, không dám để bố biết nên đành cầu cứu Kiều Khương.
Buổi đấu giá từ thiện diễn ra ở tầng mười một của khách sạn, khi Kiều Khương bước vào, buổi đấu giá vẫn chưa bắt đầu. Mọi người đang đứng trò chuyện, cánh đàn ông dẫn theo bạn nữ, trợ lý đi cạnh Kiều Khương thấp giọng giới thiệu: “Người kia là CEO tập đoàn Tin Vĩnh, theo cạnh là thư ký Aanda. Vị mặc vest trắng bên phải là người của tập đoàn Đại Đài, công ty họ làm xuất nhập khẩu linh kiện, đi cùng là nhân tình bên ngoài tên… Vinh Yến.”
Kiều Khương đang gật đầu chào mấy giám đốc từ xa, nghe thấy cái tên cuối cùng thì dừng lại, quay đầu hỏi: “Hai chữ gì?”
Trước khi ra ngoài, nàng có thói quen yêu cầu trợ lý kiểm tra quan hệ của tất cả những người trong danh sách tiệc rượu mình tham dự, bao gồm cả tên tuổi, để đảm bảo không có sai sót lúc nói chuyện giao lưu với người khác.
Nhưng số phận trêu ngươi lại đưa đến một kẻ không liên quan tới trước mặt nàng.
“Vinh Yến.” Trợ lý lặp lại, giọng rất khẽ: “Không phải người trong ngành, thông tin chi tiết không nhiều, chỉ biết là hai bảy tuổi, năm năm trước đã sinh cho CEO Đài Đại một quý tử, nghe nói CEO Đại Đài rất thích cô ta, tặng cô ta một căn biệt thự trị giá năm triệu tệ.”
Ánh mắt Kiều Khương rơi vào áo vest trắng người phụ nữ đang khoác cạnh đó, khuôn mặt cô ta dịu dàng xinh đẹp, mặc lễ phục màu tím, trang sức đang đeo là dây chuyền và khuyên tai mới nhất của UNI. Cô ta không nói gì, không nhìn ngó lung tung, chỉ chuyên chú nhìn gã đàn ông bên cạnh, thỉnh thoảng giúp ông ta chỉnh lại tay áo.
“Sếp Kiều, sao vậy?” Người trợ lý hỏi.
Kiều Khương thôi nhìn: “Rất đẹp.”
Trợ lý bối rối: “Hả?”
Cậu ta nhìn quanh, không thấy cô gái nào đẹp hơn Kiều Khương, đành gãi đầu tiếp tục đi theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận