Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Thanh Diên nhìn mà ngơ ngơ ngác ngác, hóa ra thế giới Tinh Tế thu hoạch lương thực bằng máy móc?
Nhưng chữa lành là gì? Nhìn máy móc làm việc sẽ cảm thấy thoải mái?
“Lại nhìn anh ngẩn người rồi.”
Giọng cười nhẹ nhàng của Thư Bắc Thu vang lên bên tai cô.
Mặt Lục Thanh Diên đỏ bừng, vội vàng quay đầu đi, “Em chỉ dễ bị phân tâm thôi.”
“Không sao.” Thư Bắc Thu dịu dàng nói, “Anh cũng bị phân tâm.”
Lục Thanh Diên khẽ hừ một tiếng, không tin lời anh lắm.
Hai người đi xuyên qua cánh đồng, leo lên sườn núi nửa tiếng đồng hồ, đứng ở vị trí cao hơn một chút, nhìn ngắm phong cảnh bên dưới.
Bọn họ nói chuyện rất nhiều, về sở thích của mỗi người, những món ăn yêu thích, kiểu người cảm thấy không thích…
Cho đến khi trời âm u, hình như sắp mưa, hai người mới đi về phía sân nhà họ Lục.
Đi xuống dốc, Thư Bắc Thu đưa tay ra về phía Lục Thanh Diên.
Lục Thanh Diên không ngần ngại, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay anh, nhỏ hơn tay anh rất nhiều.
Thư Bắc Thu nắm tay cô đi xuống dốc, đến con đường bằng phẳng, anh mới buông tay.
【Chậc, nếu là bạn trai của tôi, miễn là tôi không lên tiếng, anh ấy sẽ không buông tay đâu.】
【Thời lớn khác nhau, thời lớn của bọn họ yêu đương đều rất lễ phép.】
【He he he, các người có nhận ra không? Tai của hai người bọn họ đều đỏ bừng.】
【Mẹ ơi, con thấy một cặp đôi yêu đương thuần khiết ở chỗ này nè!】
Lục Thanh Diên liếc nhìn những dòng bình luận kia, lúc này mặt cô cũng đỏ bừng theo.
Nãy giờ cô chỉ cảm thấy tay anh rất lớn, rất ấm, nắm tay cô rất vững chắc.
Bây giờ đọc được bình luận mới biết, Thư Bắc Thu cũng ngại ngùng giống mình.
[Kết thúc phát sóng, thêm 46 fan, tổng số fan là 230.]
Vừa đi đến con đường nhỏ bên cạnh nhà thím năm, phát sóng đã kết thúc.
Lục Thanh Diên dừng bước, Thư Bắc Thu ở phía sau cũng dừng lại theo.
“Sao vậy?” Thư Bắc Thu hỏi.
“Nếu em rảnh rỗi, có thể đến nhà máy ở huyện thăm anh được không?” Lục Thanh Diên hỏi.
“Đương nhiên là được rồi.” Thư Bắc Thu đọc số hiệu của anh cho Lục Thanh Diên nghe, “Đến nơi, em nói với bảo vệ là tìm anh, rồi đọc số hiệu này cho ông ấy, ông ấy sẽ dùng loa gọi anh ra.”
“Được, em nhớ rồi.”
Lục Thanh Diên chắp hai tay sau lưng, tiếp tục đi về phía trước.
Thư Bắc Thu cười cười, theo sát phía sau.
Trở về sân nhà họ Lục không lâu, trời bắt đầu mưa to.
Bà nội Lục tinh thần không tốt, đã về phòng nghỉ ngơi.
Lục Thanh Diên trở về rửa tay, vào phòng nhìn bà.
“Cậu thanh niên này rất tốt, ánh mắt nhìn cháu rất dịu dàng.” Bà nội Lục nắm tay Lục Thanh Diên cười nói, “Sẽ không sai đâu.”
Lục Thanh Diên sửa lại gối cho bà, để bà tựa vào thoải mái hơn, “Vậy bà có thể yên tâm rồi đúng không ạ?”
“Yên tâm rồi.” Nụ cười trên mặt bà nội Lục không thể giấu được, bà lại nhỏ giọng nói, “Cha mẹ thằng bé cũng đều là người thật thà, ánh mắt trong sáng, không phải kiểu ba mẹ chồng hà khắc.”
Nói xong, bà còn đưa ngón tay chỉ về phía nhà sau.
“Không giống một số người, xấu tính lắm.”
Bà ấy đang nói về bà nội Lục Yên Yên, mẹ chồng của thím năm.
Bà nội Lục rất ghét mẹ chồng của thím năm, không coi con dâu và cháu gái như người nhà mình.
Theo lời bà ấy, bản thân cũng là phụ nữ, sao lại không biết thông cảm cho phụ nữ.
“Bà nội tốt nhất.” Lục Thanh Diên nắm tay bà áp vào mặt, “Bà nội ngủ đi, tối con sẽ nấu món ngon cho bà.”
“Được.”
Bà nội Lục rất hài lòng với gia đình Thư Bắc Thu, nhưng bà rất mệt, cho nên không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Lục Thanh Diên ở bên cạnh bà nội Lục một lúc mới đứng dậy ra ngoài.
Thư Bắc Thu thấy cô đi ra thì liếc nhìn đến.
“Bà nội ngủ rồi, anh biết chơi cờ tướng không?”
Lục Thanh Diên ngồi xuống cạnh anh, nói nhỏ với anh.
“Biết.”
“Chúng ta chơi vài ván nhé?”
“Được.”
Lục Thanh Diên vui vẻ lấy bộ cờ tướng từ ngăn kéo ra, ngồi đối mặt với Thư Bắc Thu.
Mấy anh em Lục Thanh Minh lại gần xem.
“Này, Tiểu Thư, có phải cậu đang nhường em gái tôi không?”
Lục Thanh Minh nhướng mày hỏi, thấy chỉ còn mấy nước nữa là Thư Bắc Thu sắp thua thôi rồi.
“Nhất định là như vậy rồi.” Lục Thanh Quốc cười hì hì, “Nếu không chính là tài đánh cờ không cao.”
“Các anh nhìn thêm chút nữa, em cũng sắp thua rồi.” Lục Thanh Diên lườm một cái, cô chỉ tay về phía bên cạnh, “Chỗ này thêm pháo cho em rồi. Trúng pháp rồi.”
“Ê, cái bẫy này anh không để ý! Anh bố trí lúc nào vậy?”
Lục Thanh Quân tự cho là mình có thị lực tốt nhất, kết quả là bị Lục Thanh Diên chỉ ra thì mới phát hiện ra chỗ sai.
“Lúc nhảy mã, tiện thể đặt luôn.”
Thư Bắc Thu nhìn Lục Thanh Diên đang cầm quân, vẫn chưa nghĩ ra cách đi, cười nói: “Từ từ, không cần vội.”
“Đi ở chỗ này.” Lục Thanh Thiên đứng sau lưng Lục Thanh Diên, chỉ vào một vị trí nào đó.
“Xem cờ mà không nói là quân tử, em là tiểu nhân!” Lục Thanh Minh chỉ trích em trai.
Lục Thanh Thiên khịt mũi, “Thắng được chính là bản lĩnh, đúng không Thanh Diên? Nghe lời anh hai, đi chỗ này.”
Lục Thanh Diên nheo mắt, dùng khuỷu tay đẩy nhẹ anh ấy, “Bên kia còn có xe đang chờ em vào bẫy đấy!”
Cô nhìn kỹ, phát hiện ra khắp nơi đều là bẫy, đi bước nào cũng thua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận