Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Công bằng? Một con rắn độc luôn tâm cơ dùng mưu hèn kế bẩn, vung tiền giở trò đê tiện hãm hại người khác như cô thì lấy tư cách đéo gì đòi hỏi hai chữ công bằng ở đây?”
Mộ Thần cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ nhìn cô ta như nhìn một đống rác: “Mục Tử Yên, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Việc tôi đéo mang mấy cái video dơ bẩn đó ra đồn cảnh sát để tống cổ cô vào tù mọt gông, chỉ đơn thuần tuyên bố hủy hôn đã là sự nhân nhượng, nể tình chút giao tình làm ăn với Mục gia cô lắm rồi. Khôn hồn thì cút ngay khỏi mắt tôi, đừng để tôi phải cạn tàu ráo máng, san bằng cả gia tộc nhà cô!”
Bị sỉ nhục không thương tiếc, Mục Tử Yên tức điên, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau trèo trẹo, bộ móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu. Ánh mắt vằn lên những tia máu đáng sợ, cô ta xoáy thẳng vào Lâm Nhạc, nở một nụ cười nham hiểm, khinh rẻ rít lên:
“Được lắm Lâm Nhạc! Con đĩ khốn khiếp, mày hãy khắc cốt ghi tâm những nỗi nhục nhã mà mày đã hùa với thằng này giáng xuống đầu tao ngày hôm nay. Tao thề với trời, mày đéo thể nằm ngửa hưởng thụ sự sung sướng trên nỗi đau của tao mãi được đâu. Đợi đấy, tao sẽ cho mày nếm mùi sống không bằng chết!”
Quẳng lại lời nguyền rủa độc địa, Mục Tử Yên hậm hực giậm gót giày quay ngoắt bỏ đi. Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại. Không gian trở lại sự tĩnh lặng, Mộ Thần quay người, bước tới nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Lâm Nhạc, ánh mắt anh tan chảy thành một hồ nước ôn nhu, xót xa cất lời:
“Nhạc Nhạc, anh xin lỗi… là do sự ngu ngốc của anh đã để em và các con phải đơn độc chịu đựng bao đắng cay, khổ cực trong một thời gian dài đằng đẵng như thế.”
“Ba ba, bây giờ đéo phải là lúc diễn cảnh rớt nước mắt sướt mướt xin tội với mẹ đâu. Nhìn cái bản mặt vẹo vọ đầy sát khí của mụ phù thủy già kia, con cá mười tỷ là mụ ta tuyệt đối sẽ đéo để yên cho mẹ con bề yên ổn đâu. Mụ ta thâm độc thế, kiểu gì cũng sẽ ấp ủ mưu kế thuê giang hồ đâm chém gây chuyện tiếp cho xem!” Lâm Kỳ khoanh tay, nhíu mày phân tích.
“Anh hai nói chuẩn đấy! Ba ba à, ba mau huy động một tiểu đoàn vệ sĩ lực lưỡng trang bị vũ khí tận răng đi bảo vệ mẹ sát sao vào. Nếu không mụ cô già thối tha kia sẽ đè mẹ ra hại chết mất!” Lâm An chu mỏ họa theo.
Nghe hai cục cưng nhà mình thi nhau tung hứng, sủa ra những triết lý người lớn, Mộ Thần không nhịn được bật cười sảng khoái. Cái đám tiểu quỷ này, mới sáng ngày hôm qua mở miệng ra còn ngang bướng kêu anh là “chú”, đẩy anh ra xa ngàn dặm, ấy thế mà vừa sáng nay, khi sự thật vỡ lở, chúng đã nhanh chóng uốn lưỡi gọi “ba ba” ngọt xớt, trơn tru như được bôi mỡ thế này rồi!
Được đàng hoàng làm cha của hai đứa nhóc thiên tài, tinh quái này, trái tim người đàn ông cấm dục suốt bảy năm bỗng chốc nở hoa, hạnh phúc đến rợn ngợp.
Anh ngồi xổm xuống, bế thốc bổng tiểu An lên quay một vòng, giọng đầy uy quyền và bảo bọc:
“Hai bảo bối cứ vểnh râu lên mà ngủ kỹ, đéo phải lo. Ba đã vạch sẵn kế hoạch để san phẳng, bóp nát cái Mục gia đó rồi. Từ nay về sau, có ba chống lưng, bảo kê, tuyệt đối đéo có một con chó nào dám lại gần cắn càn, làm tổn thương mẹ con các con đâu.”
Đúng như lời tuyên bố sắt máu, sự việc Mộ Thần đơn phương hủy bỏ hôn ước với Mục Tử Yên nổ ra như một quả bom hạt nhân, làm chấn động, xôn xao khắp giới thượng lưu thành phố. Không dừng lại ở đó, anh còn tàn nhẫn ra tay phong sát, tung văn bản chính thức tuyệt giao, cắt đứt toàn bộ mọi dự án rót vốn, hợp tác kinh doanh với tập đoàn Mục thị.
Phải biết rằng, bao năm qua Mục thị chỉ là một cái vỏ bọc rỗng tuếch, sống bám víu lay lắt, hút máu nhờ vào sự nâng đỡ, ban phát dự án của Mộ thị. Đòn đánh chí mạng, tuyệt tình rút ván này của Mộ Thần lập tức dồn Mục thị vào bước đường cùng cực, các đối tác quay lưng, cổ phiếu lao dốc không phanh, nguy cơ tuyên bố phá sản, ra đê ở chỉ còn tính bằng ngày.
“Mày… con súc sinh phá gia chi tử này! Rốt cuộc mày đã giở cái trò đĩ điếm, đắc tội kinh tởm gì với Mộ Thần mà để nó tức giận, trở mặt tuyệt tình đến mức dồn gia đình mình vào chỗ chết thế này hả? Nó mà rút vốn, cắt hợp tác thì cái Mục thị này chỉ có nước đem bán sắt vụn, cả nhà ra gầm cầu mà uống nước mương thôi!”
Trong phòng khách Mục gia, Mục Tất Thành – ông bố hám lợi của Tử Yên – đỏ mặt tía tai gầm rú. Bị Mộ Thần đánh úp bất ngờ không kịp trở tay, ông ta tức điên cuồng, cầm cây roi mây quật tới tấp vào người đứa con gái vô dụng để trút giận.
Mục Tử Yên ôm mặt sưng vù, cuộn tròn người trên sàn khóc nức nở, đéo dám hó hé nửa lời oán trách, bởi ả thừa biết cái kết cục thê thảm, tan cửa nát nhà ngày hôm nay đều do một tay ả tự biên tự diễn, tự làm tự chịu.
Vốn dĩ ả đã bỏ ra cả đống tiền, thuê bọn cặn bã nhắm vào việc cho người cưỡng hiếp, quay clip tung lên mạng để hạ nhục Lâm Nhạc, khiến con tiện nhân đó thân tàn ma dại, thân bại danh liệt, nhục nhã đéo còn mặt mũi nào sống tiếp. Nào ngờ người tính không bằng trời tính, âm mưu dơ bẩn bị Mộ Thần tóm sống ngay tại trận. Chưa hết xui xẻo, những chứng cứ hạ xuân dược ti tiện đút lót bảy năm trước tưởng chừng đã bị vùi sâu dưới ba tấc đất, nay lại bị khui ra ánh sáng trần trụi. Nếu như ả không tham lam, nổi lòng tham dùng thủ đoạn đê tiện đó để đưa Mộ Thần lên giường, thì làm đéo gì có chuyện hôm nay bị anh rũ bỏ tàn nhẫn như một con chó rách.
“Tất cả mọi bi kịch này… đều tại cái lồn lẳng lơ của con khốn Lâm Nhạc! Nếu mày đéo vác mặt, xách lồn trở về, thì anh ấy đã mãi mãi chôn vùi quá khứ. Không ai bới móc lại vụ án hạ thuốc đó, và tao đã có thể đường hoàng mặc váy cưới, vui vẻ dạng háng đón nhận danh phận phu nhân chủ tịch rồi. Lâm Nhạc, con đĩ thối, mày hại tao mất hết tất cả, làm Mục gia tàn tạ thế này… tao tuyệt đối sẽ bắt mày phải đền mạng, trả giá đắt đứt từng khúc ruột!”
Ánh mắt Mục Tử Yên long sòng sọc, rực lên ngọn lửa căm hận thấu xương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận