Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên kéo căng người, đành phải nín thở, cô cảm thấy cả linh hồn đều bị đỉnh ra ngoài.

Đồng thời bụng bị đè ép đến đầy trướng và bị khoái cảm giày vò, tiếng rên rỉ của cô lúc cao lúc thấp, tạo thành những tiếng khóc lóc vô tận.

Anh tức giận tát ngực cô không ngừng, cảm giác đau dữ dội đột nhiên xuất hiện khiến cô ngửa đầu há miệng.

Tiếng kêu tha lương thảm thiết sắp phát ra khỏi cổ họng lại bị bóp chết từ trong trứng nước.

Bàng Kinh Phú bóp cái cổ muốn biến dạng của cô, đè ép vào cổ họng yếu ớt. Đôi mắt anh trừng lên có mấy phần sát ý rét lạnh, anh trừng mắt giận dữ.

Nội tâm lan tràn sự khủng hoảng, lòng Điền Yên chợt lạnh, cô theo bản năng muốn tránh thoát sự giam cầm của anh.

“Cô cảm thấy ông đây rất dễ nói chuyện đúng không?”

Anh nghiêng đầu, tàn nhẫn bôi nhọ.

“Đã cảnh cáo cô từ trước rồi, đừng có quyến rũ ông đây!”

“Cô coi ông đây là đồ chơi của cô chứ gì?”

Tay anh nổi gân xanh, sức mạnh ẩn giấu dưới lớp da trong nháy mắt bùng nổ.

Nhìn những đường gân xanh kia giống như những con rắn nhỏ nhảy lên trên bề mặt da. Khi anh dùng sức, những đường gân đó nhanh chóng khuếch trướng, bắp thịt căng cứng, bóp đến mức mắt mở to.

Huyết dịch tích tụ ở cổ, huyệt thái dương ở hai bên đột nhiên nảy lên.

Giờ phút nguy hiểm này đồ vật dưới háng anh còn đang tiếp tục va chạm một cách dã man, một lần lại một lần khai mở tử cung.

Chiếc bàn ăn nặng nề không ngừng rung chuyển, anh đẩy bàn ra sau, tiến lên một bước áp sát vào người cô.

Muốn chết….

Tim cô dường như muốn nhảy lên tận cổ họng, nước mắt sinh lý dính ướt tóc mai.

Điền Yên cầm lấy cổ tay anh, cầu cứu vỗ vỗ, miệng không nói thành tiếng há to tuyệt vọng như người câm. Hai chân cô quấn quanh eo của anh, giống như con rắn mảnh mai trói chặt cơ thể anh.

Vẻ mặt Bàng Kinh Phú căng thẳng nhíu lại, ấn đường ép thành chữ xuyên, ánh mắt hung ác.

Anh cúi người, há miệng cắn lên đầu lưỡi cô một cái!

Đồng tử của Điền Yên đau đến mở căng ra.

Đầu lưỡi bị anh hút, không phải là nụ hôn dây dưa mà giống như là bị chó vồ lấy gặm, như muốn cắn đứt đầu lưỡi cô. Cuối cùng nhổ nước miếng vào miệng cô để đánh dấu chiến lợi phẩm của mình.

Cổ tay buông ra.

Điền Yên chợt ho khan một tiếng, tiếng ho khan khàn khàn mà mãnh liệt, mỗi một tiếng ho đi đôi với cơn đau, như có hàng nghìn mũi kim đâm vào cổ họng cô.

“Nếu dám phun ra sẽ đánh nát mặt cô.”

Đôi mắt bởi vì nghẹt thở mà sưng đỏ, nước mắt cuồn cuộn lăn xuống không ngừng. Cô che cổ, liều mạng thử hô hấp, vì không để cho nước miếng chảy ra, cô không thể làm gì khác hơn là ngửa đầu há miệng, tiếng ho khan làm cho huyệt đạo khóa chặt dương vật.

Bàng Kinh Phú vẫn cố chấp làm, mỗi lần đều vùi lấp cả cây vào trong, chọc âm đạo mềm mại của cô thành hình dạng của anh.

“Khụ… Khụ —”

Mặt Điền Yên giống như bị lửa đốt, kể cả con ngươi cũng đỏ bừng.

Cuối cùng cô cũng lấy lại hơi thở, nuốt đồ vật trong miệng xuống, tiếng khóc bi thương mà tuyệt vọng.

“Nhẹ một chút… Xin anh, xin anh đó…..”

Bụng cô bị đẩy mạnh không chịu nổi, dù có nhiều nước hơn nữa cũng không chịu nổi sự dày vò của thứ đồ vật khổng lồ như vậy. Gậy thịt lật cả ra khỏi miệng huyệt, phần thịt đỏ như máu gần như trầy da.

Lửa giận vừa rồi giống như chưa từng phát sinh trên người anh, ánh mắt Bàng Kinh Phú lạnh nhạt, nói là đang làm tình mà càng giống như đang chuyên tâm nghiêm phạt cô.

Điện thoại đổ chuông, điện thoại trên ghế sô pha chấn động không ngừng, bị thính giác nhạy bén của anh bắt được.

Anh rút gậy thịt ra, miệng huyệt bị ép khuếch trướng thành một cái động nhỏ, khi anh rút ra nước dâm dính vào quy đầu như sợi tơ.

Bàng Kinh Phú vỗ vỗ bộ ngực đỏ bừng của cô, khiến da thịt run rẩy, anh cố ý sai sử cô.

“Đi lấy điện thoại của tôi qua đây.”

Điền Yên không biết dáng vẻ trần truồng đi lấy điện thoại của mình trong mắt Bàng Kinh Phú rốt cuộc giống như thứ gì.

Trong tầm mắt mờ ảo xung quanh, cô có thể nhìn thấy bộ ngực của mình lắc lư, đầu vú cương cứng làm cô xấu hổ không có đất dung thân.

Đồ lẳng lơ, đồ đê tiện, chó mẹ.

Bất kể là cách gọi nào, chỉ cần Bàng Kinh Phú nói ra thì cô sẽ không cảm thấy kinh ngạc. Dẫu sao dáng vẻ trần truồng đi lại trong phòng, giống như một thứ hàng hóa để người khác thưởng thức vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận