Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

không tốt lắm, chắc chắn không tham gia được rồi.
” Trương nhã Trúc cũng vừa lúc đi xuống, nghe thấy lời đó liền hỏi, ”
cái gì không thể tham gia cơ?
” ”
Nhảy bungee.
” Mễ Việt nhảy dựng lên, ”
chơi vui cực, chị Nhã Trúc muốn thử không?
” ”
Chị cũng muốn thử.
” Trương Nhã Trúc vui vẻ, ”
nhưng chơi xong có khi nhập viện mất.
” Xung quanh cười rộ lên, Lưu Linh cũng giơ tay, ”
chị cũng không muốn chơi đâu, trò này ghê lắm.
” Mễ Việt sợ hoạt động này bị hủy bỏ, vội quay sang nhìn Đường Đường hỏi làm sao đây, Đường Đường nghĩ nghĩ nói, ”
mai chúng ta ngồi xe điện ăn, cơm trưa xong, chiều đi tận hai nơi sợ không kịp thời gian, hơn nữa không phải ai cũng chơi được.
Hay là như vậy đi, người muốn chơi bungee một tổ, muốn đi bảo tàng với vườn bách thảo một tổ, định ra thời gian rồi đồng thời quay về, chơi vui mới quan trọng nhất, chị Nhã Trúc thấy sao?
” ”
Cũng được đó.
” Trương Nhã Trúc cười liếc Đường Đường một cái.
Cô gái này càng quen lâu càng thích, mới 18 tuổi mà rất thành thục, mọi việc đều có thể làm chủ.
Sau khi thông báo cho phía dưới về đề nghị này, mọi người bắt đầu lựa chọn tổ của mình.
Người trẻ yêu kí©ɧ ŧɧí©ɧ, Bách Thần mới nghe xong, đang định không chút suy nghĩ chọn nhảy bungee, kết quả chưa kịp mở miệng thì nghe Nhan Nghiên muốn đi viện bảo tàng.
Bách Thần tức khắc ngậm miệng.
Điểm chết người chính là sau đó Nhan Nghiên còn quay sang liếc anh một cái, Bách Thần nhìn gương mặt gần sát trước mắt, hít sâu một hơi, ”
tôi cũng đi viện bảo tàng.
” Mễ Việt cho anh một ánh mắt thật không thể tin nổi, nhưng lại nghĩ tới nữ thần nhà người ta liền không nói gì nhiều, quay đầu hỏi Đường Đường, ”
cậu đi đâu?
” Bách Thần cũng nhìn sang đây.
Đường Đường đáp không chút suy nghĩ, ”
đương nhiên là nhảy bungee, tôi cũng muốn đi thử một lần.
” ”
Anh em tốt có khác!
” Mễ Việt hưng phấn đập vai Đường Đường, xong như nghĩ ra cái gì liền nhìn Bách Thần một cái, quả nhiên thấy anh ta đang rối rắm và kinh ngạc.
Bách Thần nhỡ rõ vào tiết mục lần trước, tổ tiết mục đã tổ chức một chuyến đi chơi tới công viên trò chơi cho ba mươi người cuối cùng trong một ngày, lúc đó các cô gái đều thấy kíck thích, từ nhảy đồng hồ quả lắc tới nhảy sàn, trò gì cũng dám chơi, chỉ riêng Đường Đường nhát gan chọn chơi ngựa gỗ cả ngày, nói cô sợ.
Cái người trước đó gì cũng không dám chơi, sao đột nhiên muốn tới thử nhảy bungee làm gì?
Là trước đó cô ta giả vờ sợ, hay bây giờ đang cố tỏ ra không sợ hãi?
Trước đó là tưởng mình thích bộ dáng thục nữ yếu ớt nên mới cố ý, còn bây giờ thì sao?
Là đang thà sợ còn hơn là chung một tổ với anh sao?
Bách Thần mê man.
Dù sao cũng đã quyết định rooif, bốn người đi bảo tàng, bồn người nhảy bungee, Mễ Việt vui cực kỳ chạy lên lầu ngủ, nói là để giữ tinh thần để mai còn đi chơi.
Nhan Nghiên biết rõ Bách Thần muốn đi nhảy bungee, nhưng vì cô nên từ bỏ, lòng giãn ra không ít.
Đêm nay Bách Thần vẫn là người mất ngủ.
Cuối cùng không nhịn được gửi tin nhắn cho Đường Đường.
Đường Đường đang chuẩn bị đi ngủ thì lại nhận được một thông báo có tin nhắn mới, kì quặc, lại là tin nhắn từ cái tên dở hơi đó.
[ Thực ra cô không cần cố ý làm thế đâu] Thật không thể hiểu nổi, hôm qua hỏi cô muốn làm gì, hôm nay lại nhắn nói không cần làm vậy đâu.
Cố ý cái gì hả?
Tôi còn không biết anh đang cố ý làm gì đâu?!
Đường Đường nhanh chóng phản hồi lại [???????] [ Sao cô cứ nhất thiết phải như vậy chứ?] Tôi cứ nhất thiết phải làm cái gì cơ?
thần kinh à!
[ Rốt cuộc anh là ai?] [ Rõ ràng lần đó là cô hỏi bằng được số điện thoại của tôi, giờ hà tất phải giả bộ không quen biết?!] Ok, xác định rồi, người này đúng là bị thần kinh.
Đêm không tìm được ai để cãi nhau nên phải quấy rầy cô nghỉ ngơi, Đường Đường đen mặt kéo số điện thoại vào danh sách đen.
Phiền chết mất, đi ngủ!
Bách Thần chờ lúc lâu, mãi không thấy Đường Đường trả lời, trong lòng chửi cô một trận, nói người này ngày càng quá phận, không biết chừng mực, dám không để ý tới anh?
Bách Thần thẹn quá hóa giận.
Anh đánh chữ như muốn đập luôn điện thoại, [ Đường Đường, thời gian chúng ta phải hợp tác cũng vẫn còn rất nhiều, nhưng hết cách rồi, thẳng thắn đi…
một người vì mọi người, đặc biệt chúng ta là người của công chúng, cúi không thấy ngẩng không thấy, hà tất phải làm xấu mặt nhau, chúng ta có thể làm bạn mà…] Bấm gửi.
Kim chìm đáy biển.
[ Không nhận được à?] [ Ngủ rồi sao?] Vẫn không có hồi âm.
Bách Thần không ngủ nổi nữa, anh bấm gọi số máy của Đường Đường, hôm nay phải làm cho rõ mới được.
Lặng lẽ rời phòng, kết nối điện thoại, tút tút hai tiếng liền nghe giọng nữ nhắc nhở, ”
Thuế bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.
the number you…
” Đờ mờ cô!
Đường Đường vừa làm gì với cái điện thoại vậy hả?
Tin nhắn không gửi được, điện thoại cũng không nhận, Bách Thần cuối cùng từ bỏ, héo rũ đi về phòng.
Hôm sau, Bách Thần nhìn sức sống bắn tứ phía của Đường Đường, lại nhìn quầng thâm dưới mắt mình, căm giận trừng mắt cô một cái, sau đó lấy kính mắt đeo lên, vượt lên trước cô.
Hậm hực dậm chân đi ra ngoài, Đường Đường bị đụng vào vai lảo đảo một cái, sờ sờ cánh tay.
Phiền chết mất, lại thêm một tên thần kinh.
Một nhóm người ngồi trên xe điện tham quan toàn bộ thành phố, mọi người đều là tuấn nam mỹ nữ nên dẫn tới rất nhiều người vây xem.
Trước đây bộ phim giúp Nhan Nghiên giành được giải ảnh hậu tại liên hoan phim Đông Kinh được công chiếu trên toàn thế giới, vậy nên hiện giờ khi nhiều người nhìn vây xem như vậy đúng thật là có người nhận ra Nhan Nghiên.
Người nhận ra Nhan Nghiên là ba anh chàng người ngoại quốc, bọn họ vui vẻ dùng tiếng Anh nói bọn họ đã từng xem qua phim Nhan Nghiên đóng, họ cảm thấy cô diễn vô cùng vô cùng tốt.
Nhan Nghiên lưu loát dùng tiếng Anh trò chuyện với ba người họ, vì thế bọn họ lại khen cô nói tiếng Anh thật tốt.
Huyên thuyên nói một hồi lâu bọn họ lại chụp tấm ảnh làm kỷ niệm, Bách Thần và Mễ Việt, hai kẻ phế tiếng Anh nhưng vẫn làm ra vẻ nghe hiểu, lâu lâu còn gật gật đầu, đặc biệt là Bách Thần, cổ anh gật như muốn rớt ra ngoài.
Bách Thần cảm thấy sau chương trình này trở về anh phải học tiếng Anh thật tốt.
Tiếng Anh của nữ thần tốt như vậy, nếu tiếng Anh cơ bản nhất anh cũng không biết thì rất mất mặt.
Mễ Việt cảm thấy có khả năng anh có thành kiến với Nhan Nghiên, nếu không vì sao anh lại cảm thấy tiếng Anh của Đường Đường còn dễ nghe hơn của Nhan Nghiên?
Bởi vì chuyện này mà Nhan Nghiên càng lộ rõ sự nổi bật khi đứng cùng mọi người.
Tuy Nhan Nghiên còn trẻ nhưng cũng là ảnh hậu quốc tế, cô và mọi người đều đến một đất nước khác nhưng chỉ có cô được người khác nhận ra.
Sở Sam vốn không thích Nhan Nghiên, hiện tại dù đã dùng kính râm che lại nhưng không giấu được sắc mặt xấu của cô ấy.
Sau chuyện này Nhan Nghiên càng tận lực duy trì tư thái hoàn mỹ của mình, Đường Đường xem ở trong mắt chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Cô đã quan sát hai ngày, bây giờ cô đã kết luận được, Nhan Nghiên hiện tại trong cơ thể này trước đây hẳn là không làm việc trong giới giải trí.
Bởi vì người được tiếp xúc với máy ảnh trong thời gian dài tuyệt đối sẽ không phải là dạng này.
Cô đương nhiên cũng đem gương mặt hoàn mỹ nhất của mình hiện ra trước màn ảnh nhưng lại không để cho người khác phát giác ra.
Cô cũng sẽ cười đùa nhưng lại cố gắng hết khả năng để mỗi một biểu cảm, mỗi một xử lý đều khiến mọi người vui vẻ dễ tiếp thu.
Là một người nghệ sĩ là phải làm như vậy chứ không phải chỉ cao lãnh ngồi ở một bên mượn chương trình để thể hiện sự ưu việt của bản thân.
Đợi đến lúc ăn trưa, Mễ Việt hưng phấn lập một nhóm chat sau đó đem mọi người kéo vào.
Bách Thần tìm được tài khoản của Đường Đường trong nhóm, khi nhấp vào trang chủ anh liền thấy ba chữ thật lớn trong khung màu xanh —— thêm bạn tốt.
Vậy nên là anh thật sự không có Wechat của Đường Đường nên mới không tìm thấy.
Bách Thần nghĩ đến ngày hôm qua không nhận được tin nhắn trả lời, lại nhìn avatar của Đường Đường một cái, cảm thấy trong lòng bị nghẹn một bụng lửa, oán hận tắt Wechat, ăn thêm một miếng thịt.
Sau khi ăn cơm trưa thì rốt cuộc cũng tới thời gian Mễ Việt mong chờ nhất, hai đội vừa được thông báo sẽ tách ra, Mễ Việt liền kéo Đường Đường đi về hướng khác.
Cùng đi nhảy bungee có tổng cộng bốn người, Đường Đường, Mễ Việt, còn có Sở Sam không muốn cùng một nhóm với Nhan Nghiên và người tuổi không tính là nhỏ nhưng vẫn muốn thử một lần, Lưu Linh.
Bách Thần nhìn theo bóng dáng của bốn người hận không thể cùng đi theo, Nhan Nghiên vừa lúc thấy, cười cười hỏi anh, ”
Cậu cũng muốn đi nhảy sao?
” ”
Không có
“, Bách Thần vội vàng lắc đầu, ”
Em muốn đi viện bảo tàng.
” ”
Không muốn”, anh đâu có hiểu người ta nói gì thì đi viện bảo tàng làm gì, dù người ta có đứng giảng giải anh cũng không hiểu họ nói gì.
Vốn dĩ tâm tình đã không tốt, hiện giờ càng tệ hơn.
Cho dù có nữ thần bên cạnh cũng giống như không có chút động lực nào.
Nhảy bungee rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nghe nói nhảy bungee ở New Zealand càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn.
Gần đây Mễ Việt dường như đặc biệt thích quấn lấy Đường Đường, vừa rồi còn trực tiếp túm lấy cô kéo đi.
Đường Đường, cô ta là con rối gỗ sao?
Không biết phản kháng một chút à?
Mơ mơ hồ hồ đi theo những người kia vào viện bảo tàng, hướng dẫn viên du lịch nhiệt tình dào dạt giới thiệu, nhưng nó không liên quan chút nào với anh.
Bởi vì anh nghe, không, hiểu.
Mà bốn người

Bình luận (0)

Để lại bình luận