Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sợi Xích Vô Hình
Bạch Vi tỉnh dậy lần nữa, đã là quá trưa . Toàn thân cô sạch sẽ, được thay một bộ váy ngủ mới. Hắn… đã tắm rửa cho cô. Cảm giác vừa được chăm sóc vừa bị kiểm soát này khiến cô phát điên.
Bạch Hiển đã đi làm. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô bước vào phòng tắm, và sững sờ. Chiếc quần lót cũ của cô đã biến mất. Chiếc quần boxer của hắn cũng vậy. Nhưng trên thanh treo đồ… là năm, sáu bộ nội y mới tinh . Ren lụa, cotton, đủ kiểu dáng, nhưng đều là màu trắng tinh khôi. Chúng đã được giặt sạch, treo ngay ngắn, phảng phất mùi nắng .
Hắn đã đi mua chúng. Sáng nay. Sau khi… hành hạ cô.
Mặt cô đỏ bừng . Hắn đang làm gì vậy? Hắn đang biến cô thành con búp bê của hắn sao? Hắn không chỉ kiểm soát tâm hồn, mà còn kiểm soát cả việc cô mặc gì bên trong?
Một cảm giác vừa ngọt ngào vừa ghê tởm dâng lên. Cô run rẩy chọn một bộ, mặc vào . Vừa như in. Dĩ nhiên rồi.
Cô xuống lầu, nghĩ rằng hắn đã ở công ty. Nhưng không. Hắn đang ngồi ở phòng khách, mặc một bộ đồ thể thao thoải mái . Áo len mỏng màu cà phê, quần jean xám . Trông hắn không giống vị tổng tài lạnh lùng, mà giống… một người chồng đang đợi vợ.
Bên cạnh hắn là một giám đốc khác, đang khúm núm báo cáo . Thấy cô, hắn lập tức dừng lại, mỉm cười.
“Dậy rồi à? Đi, ra ngoài ăn sáng,” hắn đứng lên, thản nhiên chìa tay ra trước mặt vị giám đốc kia .
Bạch Vi ngượng ngùng, nhưng không dám không nắm lấy. Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn .
Hắn đưa cô đến một quán điểm tâm sang trọng. Trên đường đi, vị giám đốc kia lẽo đẽo theo sau, nhưng Bạch Hiển hoàn toàn phớt lờ. Hắn chỉ tập trung vào cô.
“Em muốn ăn gì?”
Ánh mắt cô lướt qua quầy bánh ngọt, dừng lại ở một chiếc bánh kem dâu tây . Cô nuốt nước bọt.
“Muốn ăn cái đó?” Hắn hỏi.
Cô gật đầu.
“Không được,” hắn nói thẳng thừng. “Sáng sớm ăn đồ lạnh không tốt cho dạ dày . Em đang phải ‘dưỡng thai’ cho anh.”
Mặt cô lại đỏ lên. Hắn nói từ “dưỡng thai” một cách thản nhiên như vậy sao?
“Nhưng…”
“Không nhưng,” hắn lấy điện thoại của mình ra, đưa cho cô . “Em tự chuyển tiền vào Wechat của mình đi. Mua một ít bánh quy lót dạ . Mật khẩu là ngày sinh của em.”
Cô bĩu môi, nhưng vẫn cầm lấy điện thoại hắn. Hắn luôn đúng. Hắn kiểm soát cô, nhưng cũng là người lo lắng cho cô nhất.
Cô đứng trước quầy bánh, lúng túng nhập mật khẩu. Một trăm tệ . Hắn keo kiệt vậy sao?
Đang loay hoay, một giọng nói vui vẻ vang lên bên cạnh:
“Ủa? Trùng hợp vậy? Lại gặp cậu ở đây.”
Bạch Vi giật mình quay lại. Đô Tuần.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận