Chương 580

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 580

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đại Kết Cục 3
Bùi Bất Tiện tức giận: “Tiếng lòng chính là lời nói thật! Hơn nữa bây giờ em còn chán ghét anh!”
Mắt của Lâu Thính Tứ híp lại: “Sở Sở à, anh có chuyện muốn nói với em.”
Vi Sinh Lẫm nói với khuôn mặt tươi cười: “Hẳn là phải thiết lập lại tâm lý.”
Thời Duật tự đề cử mình: “Tôi có thể đánh đàn cổ ở bên cạnh, dùng âm nhạc thay đổi tâm trí của em.”
Doanh Trần giơ tay: “Tôi có thể dùng thân mình để đè ép em ấy!”
Vi Sinh Hoài Lăng cũng giơ tay: “Tôi có thể dùng thân mình để đè ép chị ấy!”
Mọi người: “?”
Mặt của Bùi Uyên sa sầm: “Tống ra ngoài.”
Bùi Mộc và Bùi Từ khiêng Vi Sinh Hoài Lăng lên rồi đi!
Hoài Lăng sốt ruột kêu la: “Chị, em có thể! Chị, em có thể mà!!”
Kiều Sở Sở: “… Chị đây không thể.”
Thẩm Chước Ngôn bước lên từ phía sau, nghiêm túc nói với cô: “Đi thôi Sở Sở, chúng ta hồi tưởng lại ký ức của những ngày ấy, để em không thấy chán khi nhìn bọn anh.”
Cô trừng mắt thật to: “Em không hồi tưởng, em đi tắm.”
Thời Duật mỉm cười: “Vậy khi nào em tắm anh sẽ đánh đàn ở bên cạnh.”
Bùi Triệt: “? Tống ra ngoài.”
Bùi Du Xuyên và Bùi Phong Lộng vác Thời Duật lên, như vác một con heo vậy, bước đều ra ngoài.
Vi Sinh Biệt Hạc lạnh nhạt nói: “Xin mọi người chú ý ngôn từ, đừng tùy tiện nói những câu khiến người ta không thích.”
Doanh Trần nhún vai: “Đúng rồi, ngầm nói thì không ai quan tâm, đừng nói trước mặt bọn tôi, OK?”
Kiều Sở Sở che lỗ tai: “Em cầu xin mọi người đừng nói. Bình thường mọi người ở trước mặt người ngoài còn không đánh rắm, sao ở trước mặt em ngày nào cũng nói nhiều như thế chứ!”
Vi Sinh Văn Trạm đẩy chiếc kính không tròng: “Anh không nói nhiều.”
Kiều Sở Sở: “… So với số lần anh nói chuyện với người khác, anh đã nói rất nhiều rồi.”
Lâu Nguyệt Tuyệt cười, đứng sát vào cô: “Chị, dù thế nào đi nữa, chị đã đánh cược thua thì phải tuân thủ đấy, chị phải ra ngoài với em một mình, không mang theo bất cứ ai.”
Lâu Thính Tứ đánh một cái vào gáy Lâu Nguyệt Tuyệt!
Lâu Nguyệt Tuyệt che gáy: “Ối!”
Kiều Sở Sở cũng muốn che đầu, ánh mắt vô tình liếc thấy Tạ Nhạc Nhạc, cô bỗng chốc dừng lại.
Tạ Nhạc Nhạc nhìn mà mở to mắt há miệng, nghe mà như lạc trong sương mù.
Thật sự giống như cô ấy không thuộc về thế giới của bọn họ vậy, không thể nghe hiểu những gì bọn họ nói.
Chỉ có điều…
Đối với cô chủ nhỏ này.
Cô ấy cảm thấy rất thân thuộc.
Tạ Nhạc Nhạc xấu hổ gật đầu với cô: “Chào cô, cô chủ nhỏ.”
Kiều Sở Sở đi đến trước mặt cô ấy, không thể tin nhìn đôi mắt của Tạ Nhạc Nhạc: “Cô tên là gì?”
Tạ Nhạc Nhạc trả lời: “Tôi tên là Tạ Nhạc Nhạc, đến đây để xin làm phụ bếp, cô chủ gọi tôi Tiểu Tạ là được!”
Tiểu Tạ?
Mũi của Kiều Sở Sở lên men, mắt đỏ lên: “Tiểu Tạ, tên rất hay.”
Tiểu Tạ mù mịt nghiêng đầu.
Kiều Sở Sở đưa tay ra với cô: “Tôi tên là Kiều Sở Sở, tôi cảm thấy hai người chúng ta có duyên, chi bằng cô làm phó quản gia đi, bởi vì phải quản lý khá nhiều người làm, một tháng tám chục nghìn, cô thấy thế nào?”
Tiểu Tạ mở to mắt vì sốc: “Tám chục nghìn sao?!”
Kiều Sở Sở nghiêng đầu: “Cô không muốn ư?”
“A, không, không, không! Tôi đồng ý! Tôi cực kỳ đồng ý!” Hai tay của Tiểu Tạ cầm lấy tay cô, phấn khích đến mức lắc liên tục: “Cảm ơn cô chủ đã nhìn trúng tôi!”
Ông quản gia nói không sai!
Cô chủ nhỏ thật sự rất dễ nói chuyện đó!
Kiều Sở Sở thu tay về, nhìn cô ấy thật kĩ, rồi xoay người lên tầng.
Con ngươi của Bùi Uyên chuyển động, đi đến trước mặt Kiều Sở Sở: “Lát nữa chúng ta đi triển lãm tranh nhé? Dù sao thật khó em mới được nghỉ hè, bọn anh muốn dành nhiều thời gian bên cạnh em.”
Những người khác nghe vậy, mong đợi nhìn cô, trên lông mày đã thể hiện sự hồi hộp.
Kiều Sở Sở lập tức nhướn mày: “Được! Vậy em đi thay quần áo!”
Bọn họ thở phào nhẹ nhõm, lông mày cũng giãn ra, theo cô sát sao: “Bọn anh đến phòng em để chờ!”
Kiều Sở Sở: “? Mấy người có thể để em yên tĩnh một lúc không?”
Bọn họ đồng thanh nói: “Không thể!”
Tiểu Tạ nghe giọng nói của mấy người đang đi lên tầng, không biết vì sao, cô ấy lại thấy rất hạnh phúc.
Như thể mọi người đều quay lại vị trí vốn có, cảm giác rằng ở nơi này, tất cả mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng tốt nhất.
Ông quản gia gọi cô: “Nhanh đến ký hợp đồng đi, cô chủ nhỏ coi trọng cô, sau này cô chính là phó quản gia ở đây.”
Nhưng trên tầng lại vọng xuống tiếng của Kiều Sở Sở: “Tiểu Tạ, cô lên trên giúp tôi chọn quần áo với!”
Đồng thời giọng nói trầm thấp lại vang lên: “Bọn anh không thể chọn giúp em à?!”
Kiều Sở Sở chê bai: “Mấy người chọn cái gì mà chọn! Mọi người có thể đừng quấn lấy em được không, phiền quá đi!”
“Không thể!”
Ở dưới tầng, Tiểu Tạ nhìn ông quản gia: “Tôi đi tìm cô chủ nhỏ trước.”
Ông ta gật đầu.
Tiểu Tạ vui vẻ chạy lên trên tầng: “Tôi đến đây!”
(Kết thúc)

Bình luận (0)

Để lại bình luận