Chương 582

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 582

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên Ngoại 2
“Đúng vậy.” Bùi Mộc thuận tay buộc tóc đuôi ngựa cao cho cô, nhẹ giọng hỏi: “Nói mới nhớ, Sở Sở, em biết hôm nay là ngày gì không?”
Ngày gì sao?
Kiều Sở Sở quay lại nhìn anh ấy: “Em không biết, là ngày gì ?”
Trong mắt Bùi Mộc lóe qua ánh sáng giảo hoạt, nhìn Bùi Từ một cái, lắc đầu: “Không có gì, đi tập thể dục đi.”
Cô không vui nhăn mày, cảm giác bọn họ đang giữ bí mật với cô: “Anh nói đi, là ngày gì?”
Bùi Mộc ngậm miệng không nói, cười to đẩy cô đến phòng thay quần áo: “Đi thôi, đi thôi, đổi quần áo tập.”
Cô thấy khó hiểu, nhưng vẫn thay quần áo tập rồi theo bọn họ đến phòng tập ngầm.
Hàng ngày, giờ này mọi người đã dậy rồi.
Hơn nữa tất cả đều cạnh tranh khoe sắc ở phòng tập ngầm.
Nhưng giờ lại chỉ có ba người bọn họ.
Cô ngạc nhiên: “Mọi người không khỏe à, sao giờ này còn chưa dậy tập?”
“Đừng quan tâm bọn họ.” Bùi Từ khởi động phần người dưới, đi thẳng đến máy chạy bộ: “Đây là thời gian thuộc về ba người chúng ta.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Thời gian của ba người là sao?]
Bùi Mộc cười một tiếng, nháy mắt với cô: “Đến đây đi, Sở Sở.”
Cô càng lúc càng cảm thấy kỳ lạ.
[Không phải sẽ xảy ra chuyện gì chứ?]
[Thôi, kệ đi, dù thế nào bọn họ cũng sẽ không hại mình.]
Cô đi đến khu tập yoga, trải đệm yoga ra để tập.
“Tư thế mèo duỗi người của em không chuẩn.” Bùi Mộc đứng ở sau cô, nhìn cô chăm chú.
Cô ngạc nhiên: “Không chuẩn sao?”
Bùi Mộc thấy tiếc lắc đầu: “Để anh chỉ em.”
Anh ấy và cô kề sát nhau, từ từ cong lưng lên: “Thở ra, cong lưng lại.”
Kiều Sở Sở cũng bắt chước, từ từ thở ra, cong phần lưng lại.
Một bàn tay chắc khỏe đột nhiên nâng eo cô lên: “Cong lại chút nữa.”
Cô cảm thấy nhột, tránh né: “Ối!”
Không biết Bùi Từ lại gần từ bao giờ, thấy cô phản ứng mạnh như vậy, xấu xa cười rộ lên: “Sợ buồn thế sao?”
Tay của anh ấy mang theo ý xấu chọc vào eo cô.
Cô cố nhịn cảm giác nhột, đẩy tay anh ấy ra: “Đừng chạm vào em!”
Bùi Mộc đang nhắm mắt ở bên cạnh: “Học sinh Kiều, xin đừng làm ồn mất trật tự, không phải em muốn học từ anh sao? Vậy thì phải nghiêm túc học với anh.”
Cô luống cuống tay chân bày ra tư thế: “Được!”
Eo của cô từ từ hạ thấp, ngẩng đầu lên, duỗi thẳng lưng.
Bùi Từ quỳ một chân ở cạnh cô, tay chầm chậm nắm lấy eo cô: “Thấp hơn một chút nữa.”
Cô không thoải mái: “Để em tự làm! Anh đừng có gần em!”
Bùi Mộc ở bên cạnh cảnh cáo: “Đừng nói chuyện, tĩnh tâm.”
Cô nghẹn lại, căm tức trừng mắt nhìn Bùi Từ.
[Đều do anh!]
Bùi Từ nhướn mày, ghé vào tai cô: “Tại anh, thế để anh đền bù cho em nhé?”
Cô ngẩn ra, trừng mắt: [Đền bù cái gì?]
Ánh mắt của Bùi Từ dừng ở môi cô trong tích tắc, sau đó lại nhướn mày nhìn cô: “Em muốn bù thế nào, anh sẽ làm như thế cho em.”
Bùi Mộc chậm rãi mở mắt, liếc mắt nhìn cô: “Sở Sở, nhịp thở của em chưa đúng.”
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, điều chỉnh hơi thở.
Bùi Từ cười gian chọc eo cô.
Cả người cô run lên, đẩy tay anh ấy ra: “Anh có thấy phiền không!”
Bùi Từ cười cợt nhả: “Không phiền!”
Bùi Mộc thở dài, bất đắc dĩ nói: “Em không thể học được cách tĩnh tâm đúng không?”
Cô tức giận chỉ Bùi Từ: “Em học được, là Bùi Từ cứ phá rối.”
Bùi Mộc nghiêm túc: “Nếu em muốn tĩnh tâm thật sự, Bùi Từ quấy rầy thì có sao đâu?”
Kiều Sở Sở: “? Hai người bao che nhau đúng không?”
Bùi Mộc ngẩn ra, nhưng không phủ nhận, quỳ xuống bên cạnh cô: “Nhắm mắt lại.”
Cô chỉ có thể làm lại tư thế, sau đó nhắm mắt.
Bùi Mộc nói: “Cong lưng thở ra.”
Cô hơi cong lưng.
Giọng nói hớn hở của Bùi Từ lại vang lên: “Thầy yoga! Em muốn báo cáo tư thế của cô Kiều chưa đủ chuẩn!”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Mộc đưa tay nâng eo cô lên, chậm rãi lên tiếng: “Thế sao, để anh nhìn thử xem.”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Từ dán sát bên phải cô, cười tủm tỉm uy hiếp: “Đừng để nhịp thở rối loạn nhé Sở Sở, nếu không anh sẽ khiến giáo viên để em ở mãi động tác này đấy.”
“Không dừng mãi đâu.” Giọng của Bùi Mộc vang lên từ bên trái Kiều Sở Sở, hơi thở ấm nóng phả lên gò má cô: “Cô Kiều của anh là một học sinh có năng khiếu trời sinh, vừa học đã biết, phải không, cô Kiều!”
Cuối cùng Kiều Sở Sở mới phản ứng kịp, trán nổi gân xanh: “… Hai tên biến thái các anh cố ý trêu em đúng không?”
Ánh mắt sắc bén của cô chạm vào ánh mắt cười tủm tỉm của hai người.
Hai người sửng sốt.
Kiều Sở Sở đấm mỗi người bọn họ một cái!
Bùi Mộc và Bùi Từ song song ngã xuống đất, họ ôm mặt, dùng vẻ mặt đáng thương nhìn cô: “Kiều Sở Sở, em làm gì thế!”
Kiều Sở Sở tức không có chỗ phát tiết, nhấc chân rời đi: “Hai anh dọn dẹp chỗ này đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận